<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
		>
<channel>
	<title>Comments on: Chương Trình VẦNG TRĂNG MẸ</title>
	<atom:link href="http://gdptductam.com/tin-noi-bo/chuong-trinh-vang-trang-me.html/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://gdptductam.com/tin-noi-bo/chuong-trinh-vang-trang-me.html</link>
	<description>Mái nhà Lam thân yêu....</description>
	<lastBuildDate>Fri, 30 Jul 2010 11:09:57 -0700</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.0.1</generator>
	<item>
		<title>By: minh Huệ</title>
		<link>http://gdptductam.com/tin-noi-bo/chuong-trinh-vang-trang-me.html/comment-page-1#comment-174</link>
		<dc:creator>minh Huệ</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 03 Sep 2009 08:59:37 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://gdptductam.com/?p=845#comment-174</guid>
		<description>&lt;strong&gt;Hạnh Phúc Nhỏ Nhoi&lt;/strong&gt;.
 

   Thật hạnh phúc biết nhường nào cho những ai vẫn còn được cài trên ngược áo chiếc hoa hồng đỏ thắm trong ngày Đại lễ Vu Lan. Một Niềm hạnh phúc mà ta không thể nào mua được với  bất kỳ thứ quí gì trên thế gian này. Thưa Ba Mẹ, cứ thêm một mùa Vu Lan về là Chúng con lại có thêm một lần, được cài trên ngực áo mình chiếc hoa hồng đỏ thắm, đó là Niềm vui sướng nhất dành cho chúng con. Niềm vui của những đứa con vẫn còn được thừa hưởng những hạnh phúc từ Ba Mẹ mình. Hạnh Phúc ấy chúng con đã được nhận từ khi còn bé và cho đến nay, khi tất cả chúng con đều đã trưởng thành rồi nhưng vẫn còn được thừa hưởng những tình yêu thương đó từ Ba Mẹ.
   Trong  xã hội hiện nay, đa phần những tầng lớp thanh thiếu niên rất dễ bị ảnh hưởng bởi cách sống hiện đại, mọi người luôn quan niệm rằng: Sự thành danh trong cuộc sống mới là quan trọng nhất, có người thì cho rằng Vật chất là mới quan trọng  và cũng có người cho rằng  Tiền bạc  sẽ là thứ giúp ta giải quyết được mọi thứ… ? Nhưng xin thưa rằng: Tất cả sẽ là con số “ 0 ”  khi được đem so sánh với tình yêu thương, che chỡ của Cha Mẹ  mình. Có đúng thế không các bạn?  Có thể bên ngoài xã hội ta là một người cao quí và to lớn nhưng đối với Cha Mẹ, ta là một vật thể bé nhỏ trong muôn nghìn vũ trụ bao la. Trong văn chương,kinh sách mà chúng ta đã được học có biết bao nhiêu là ca từ để tán thán những công đức cao vời của Cha Mẹ và quả thật như vậy tình yêu thương thiêng liêng ấy không thể đem so sánh với bất kỳ thứ quí giá nào trên thế gian này được cả. Hiếu kính Cha Mẹ và quan tâm chăm sóc Cha Mẹ là một đức tính rất đẹp của truyền thống dân tộc Việt




Nam. Là một món quà tinh thần rất quý báu và đầy ý nghĩa mà các bậc tiền nhân đã truyền thừa lại cho lớp con cháu chúng ta. Phận làm con, chúng ta
không thể không có trách nhiệm. Ân tình của Cha Mẹ cao như Núi, rộng như Biển, là người con sao lại quên đi Ân Đức này chứ !!!. Một mùa Vu Lan nữa lại về với chúng ta trên khắp mọi nẻo đường quê hương đất nước. Hòa cùng niềm vui ấy, Kính Chúc những bậc Sinh Thành ở khắp muôn nơi được nhiều sức khỏe và nhiều niềm vui bên những người con hiếu thảo. Mong rằng trong một thoáng giây phút ngắn ngủi nào đó, các bạn tự hỏi rằng: “ Chúng ta có Hiếu Kính với Cha Mẹ không? Chúng ta đã làm được gì cho Cha Mẹ chưa? ”.
 
 
                                                                                                Minh Huệ</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Hạnh Phúc Nhỏ Nhoi</strong>.<br />
 </p>
<p>   Thật hạnh phúc biết nhường nào cho những ai vẫn còn được cài trên ngược áo chiếc hoa hồng đỏ thắm trong ngày Đại lễ Vu Lan. Một Niềm hạnh phúc mà ta không thể nào mua được với  bất kỳ thứ quí gì trên thế gian này. Thưa Ba Mẹ, cứ thêm một mùa Vu Lan về là Chúng con lại có thêm một lần, được cài trên ngực áo mình chiếc hoa hồng đỏ thắm, đó là Niềm vui sướng nhất dành cho chúng con. Niềm vui của những đứa con vẫn còn được thừa hưởng những hạnh phúc từ Ba Mẹ mình. Hạnh Phúc ấy chúng con đã được nhận từ khi còn bé và cho đến nay, khi tất cả chúng con đều đã trưởng thành rồi nhưng vẫn còn được thừa hưởng những tình yêu thương đó từ Ba Mẹ.<br />
   Trong  xã hội hiện nay, đa phần những tầng lớp thanh thiếu niên rất dễ bị ảnh hưởng bởi cách sống hiện đại, mọi người luôn quan niệm rằng: Sự thành danh trong cuộc sống mới là quan trọng nhất, có người thì cho rằng Vật chất là mới quan trọng  và cũng có người cho rằng  Tiền bạc  sẽ là thứ giúp ta giải quyết được mọi thứ… ? Nhưng xin thưa rằng: Tất cả sẽ là con số “ 0 ”  khi được đem so sánh với tình yêu thương, che chỡ của Cha Mẹ  mình. Có đúng thế không các bạn?  Có thể bên ngoài xã hội ta là một người cao quí và to lớn nhưng đối với Cha Mẹ, ta là một vật thể bé nhỏ trong muôn nghìn vũ trụ bao la. Trong văn chương,kinh sách mà chúng ta đã được học có biết bao nhiêu là ca từ để tán thán những công đức cao vời của Cha Mẹ và quả thật như vậy tình yêu thương thiêng liêng ấy không thể đem so sánh với bất kỳ thứ quí giá nào trên thế gian này được cả. Hiếu kính Cha Mẹ và quan tâm chăm sóc Cha Mẹ là một đức tính rất đẹp của truyền thống dân tộc Việt</p>
<p>Nam. Là một món quà tinh thần rất quý báu và đầy ý nghĩa mà các bậc tiền nhân đã truyền thừa lại cho lớp con cháu chúng ta. Phận làm con, chúng ta<br />
không thể không có trách nhiệm. Ân tình của Cha Mẹ cao như Núi, rộng như Biển, là người con sao lại quên đi Ân Đức này chứ !!!. Một mùa Vu Lan nữa lại về với chúng ta trên khắp mọi nẻo đường quê hương đất nước. Hòa cùng niềm vui ấy, Kính Chúc những bậc Sinh Thành ở khắp muôn nơi được nhiều sức khỏe và nhiều niềm vui bên những người con hiếu thảo. Mong rằng trong một thoáng giây phút ngắn ngủi nào đó, các bạn tự hỏi rằng: “ Chúng ta có Hiếu Kính với Cha Mẹ không? Chúng ta đã làm được gì cho Cha Mẹ chưa? ”.<br />
 <br />
 <br />
                                                                                                Minh Huệ</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: NguyenChau</title>
		<link>http://gdptductam.com/tin-noi-bo/chuong-trinh-vang-trang-me.html/comment-page-1#comment-173</link>
		<dc:creator>NguyenChau</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 25 Aug 2009 11:20:20 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://gdptductam.com/?p=845#comment-173</guid>
		<description>MẶT TRỜI TRONG TIM

Sáng tỉnh giấc
Mặt trời đỏ ửng
Ánh nắng vàng ấm áp.

Đây này,
Cái ôm thật chặt,
Mỗi lúc tôi buồn
Đây này,
Cái xoa đầu,
Mỗi lúc tôi ngơ ngác hỏi những câu hỏi ngớ ngẩn.

Chiều chiều trên chiếc xe đạp dàn ngang,
Ba chở tôi đi thăm mảnh vườn quen thuộc.
Khoảng đất cỏ tranh mọc um tùm,
Ba nói,
Nó là để dành cho con.
Ba ơi,
Con sẽ trồng hướng dương nhé.
Ba cười, khẻ gật đầu…
Mảnh đất tháng sau sẽ rực sắc vàng.

Rồi một sớm mai thức dậy,
Lòng thổn thức,
Tôi tự hỏi…
Mặt trời đi đâu mất?
Gió khe khẻ,
Trong tim con đó,
Ửng hồng một vầng dương.
Tôi bàng hoàn…
Ánh sáng ấm áp đâu không thấy?
Gió thỏ thẻ,
Nơi mắt con, nắng vàng lóng lánh.

Ah…đây rồi!
Vầng dương duy nhất.
Trong tim con mãi còn chất ngất.
Chẳng bao giờ mờ phai!

[NguyenChau]</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>MẶT TRỜI TRONG TIM</p>
<p>Sáng tỉnh giấc<br />
Mặt trời đỏ ửng<br />
Ánh nắng vàng ấm áp.</p>
<p>Đây này,<br />
Cái ôm thật chặt,<br />
Mỗi lúc tôi buồn<br />
Đây này,<br />
Cái xoa đầu,<br />
Mỗi lúc tôi ngơ ngác hỏi những câu hỏi ngớ ngẩn.</p>
<p>Chiều chiều trên chiếc xe đạp dàn ngang,<br />
Ba chở tôi đi thăm mảnh vườn quen thuộc.<br />
Khoảng đất cỏ tranh mọc um tùm,<br />
Ba nói,<br />
Nó là để dành cho con.<br />
Ba ơi,<br />
Con sẽ trồng hướng dương nhé.<br />
Ba cười, khẻ gật đầu…<br />
Mảnh đất tháng sau sẽ rực sắc vàng.</p>
<p>Rồi một sớm mai thức dậy,<br />
Lòng thổn thức,<br />
Tôi tự hỏi…<br />
Mặt trời đi đâu mất?<br />
Gió khe khẻ,<br />
Trong tim con đó,<br />
Ửng hồng một vầng dương.<br />
Tôi bàng hoàn…<br />
Ánh sáng ấm áp đâu không thấy?<br />
Gió thỏ thẻ,<br />
Nơi mắt con, nắng vàng lóng lánh.</p>
<p>Ah…đây rồi!<br />
Vầng dương duy nhất.<br />
Trong tim con mãi còn chất ngất.<br />
Chẳng bao giờ mờ phai!</p>
<p>[NguyenChau]</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: NguyenChau</title>
		<link>http://gdptductam.com/tin-noi-bo/chuong-trinh-vang-trang-me.html/comment-page-1#comment-172</link>
		<dc:creator>NguyenChau</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 25 Aug 2009 11:14:04 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://gdptductam.com/?p=845#comment-172</guid>
		<description>VẦNG TRĂNG DUY NHẤT

Vu Lan báo hiếu đến rồi...
Ngại chi một câu nói
Tiếc chi một lời thơ
Mẹ yêu vẫn mong chờ
Tiếng con khờ ấm áp

Trăng kia chỉ có một
Mẹ hiền là duy nhất
Bạn ơi đừng mãi khước
Một mai mây che khuất
Vầng trăng biết đâu tìm
Tình yêu dẫu chất ngất
Lời yêu quá muộn màng.

[NguyenChau]</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>VẦNG TRĂNG DUY NHẤT</p>
<p>Vu Lan báo hiếu đến rồi&#8230;<br />
Ngại chi một câu nói<br />
Tiếc chi một lời thơ<br />
Mẹ yêu vẫn mong chờ<br />
Tiếng con khờ ấm áp</p>
<p>Trăng kia chỉ có một<br />
Mẹ hiền là duy nhất<br />
Bạn ơi đừng mãi khước<br />
Một mai mây che khuất<br />
Vầng trăng biết đâu tìm<br />
Tình yêu dẫu chất ngất<br />
Lời yêu quá muộn màng.</p>
<p>[NguyenChau]</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: nguyetminh</title>
		<link>http://gdptductam.com/tin-noi-bo/chuong-trinh-vang-trang-me.html/comment-page-1#comment-171</link>
		<dc:creator>nguyetminh</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 25 Aug 2009 09:26:46 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://gdptductam.com/?p=845#comment-171</guid>
		<description>Cảm niệm về má…
Tui nhớ hồi còn nhỏ Má  tui buôn bán còn ba tôi phải đi làm xa nhà, tối thứ 6 zề sáng thứ 2 lại đi sớm. Nhũng lúc ba đi làm xa nhà, 2 chị em tui được ngủ với má, tối nào cũng vậy 2 đứa cứ giành má cho được buộc lòng má phải nằm giữa 2 chúng tui, má mà quay sang hôn em tui 1 cái là tui nói “sao má hôn em mà má không hôn con” vậy là má phải hôn tui lại 1 cái cho huề, cả 2 chị em đều có chung một suy nghĩ đó. Má lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng thương cũng chiều 2 chị em tui, được ngủ với má tụi tui vui lắm
Tui còn một người anh học xa nhà, ngày 8/3 năm đó không biết ông anh tui nghĩ gì mà lại gửi quà qua đường bưu điện tặng cho má 1 cái áo làm má tui vui đến nỗi cầm món quà trong tay mà mắt má ươn ướt, gặp ai vô nhà má cũng đem ra khoe, thực sự thì nhìn cái áo anh tui gửi về cũng bình thường nhưng má tui quý nó lắm, cứ hễ đi đâu là má đều lấy ra bận, nhìn má, tui biết má hạnh phúc biết nhường nào, tui tự nhủ sau này đi học xa tui sẽ thường xuyên gửi quà về cho má, vì má tui có cái tật kì lắm cái gì cũng lo cho chồng cho con chẳng bao giờ nghĩ đến bản thân cả, mọi việc trong nhà đều một tay má lo hết tui thương má lắm
Vậy là cũng đến lúc tui đi học ở đất sài gòn. Tết năm đầu tiên lúc sắp được về quê má gửi tiền cho tui sắm đồ tết để bận, tui thương má nên lấy số tiền này đem mua quà cho cả nhà, tui mua cho ba, má mỗi người một cái áo, em tui 2 cái. Tuy năm nay tết về tui không có đồ mới để bận nhưng tui vui lắm. Vừa về tới nhà là tui lâý đồ ra khoe liền, tui tưởng má sẽ vui lắm chắc là má sẽ ôm tui và nói con má ngoan quá, nhưng ai ngờ tui bị má la cho 1 trận, nhưng tui không hối hận về việc tui làm vì nhìn má tui biết trong lòng má, má hạnh phúc lắm, sáng ngày hôm sau má lại dắt tui ra chợ sắm đồ tết thiệt cái tình má tui là vậy đó lúc nào cũng nghĩ cho người khác hết. thiệt là ngưỡng mộ má mà, tui thầm nghĩ không biết sau này tui có thể làm được như má không nữa, má tui thật vĩ đại đó…
Giờ mỗi lần zề thăm nhà, thăm má, lại thấy má bận chiếc áo đó, nó đã cũ và giãn ra nhiều rồi nhưng má vẫn khen nó đẹp, tui biết má bận nó không chỉ vì nó đẹp mà còn vì đó là quà của tui tặng má, ui tui thương má quá…Tôi ước cho thời gian ngừng trôi chỉ 1 chút thôi cũng được để tôi có thêm thời gian bên cạnh má, nhìn má hạnh phúc, lòng con đây cũng vui thay…
Má ơi ở mãi bên con má nhé

Nhuận Thảo</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Cảm niệm về má…<br />
Tui nhớ hồi còn nhỏ Má  tui buôn bán còn ba tôi phải đi làm xa nhà, tối thứ 6 zề sáng thứ 2 lại đi sớm. Nhũng lúc ba đi làm xa nhà, 2 chị em tui được ngủ với má, tối nào cũng vậy 2 đứa cứ giành má cho được buộc lòng má phải nằm giữa 2 chúng tui, má mà quay sang hôn em tui 1 cái là tui nói “sao má hôn em mà má không hôn con” vậy là má phải hôn tui lại 1 cái cho huề, cả 2 chị em đều có chung một suy nghĩ đó. Má lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng thương cũng chiều 2 chị em tui, được ngủ với má tụi tui vui lắm<br />
Tui còn một người anh học xa nhà, ngày 8/3 năm đó không biết ông anh tui nghĩ gì mà lại gửi quà qua đường bưu điện tặng cho má 1 cái áo làm má tui vui đến nỗi cầm món quà trong tay mà mắt má ươn ướt, gặp ai vô nhà má cũng đem ra khoe, thực sự thì nhìn cái áo anh tui gửi về cũng bình thường nhưng má tui quý nó lắm, cứ hễ đi đâu là má đều lấy ra bận, nhìn má, tui biết má hạnh phúc biết nhường nào, tui tự nhủ sau này đi học xa tui sẽ thường xuyên gửi quà về cho má, vì má tui có cái tật kì lắm cái gì cũng lo cho chồng cho con chẳng bao giờ nghĩ đến bản thân cả, mọi việc trong nhà đều một tay má lo hết tui thương má lắm<br />
Vậy là cũng đến lúc tui đi học ở đất sài gòn. Tết năm đầu tiên lúc sắp được về quê má gửi tiền cho tui sắm đồ tết để bận, tui thương má nên lấy số tiền này đem mua quà cho cả nhà, tui mua cho ba, má mỗi người một cái áo, em tui 2 cái. Tuy năm nay tết về tui không có đồ mới để bận nhưng tui vui lắm. Vừa về tới nhà là tui lâý đồ ra khoe liền, tui tưởng má sẽ vui lắm chắc là má sẽ ôm tui và nói con má ngoan quá, nhưng ai ngờ tui bị má la cho 1 trận, nhưng tui không hối hận về việc tui làm vì nhìn má tui biết trong lòng má, má hạnh phúc lắm, sáng ngày hôm sau má lại dắt tui ra chợ sắm đồ tết thiệt cái tình má tui là vậy đó lúc nào cũng nghĩ cho người khác hết. thiệt là ngưỡng mộ má mà, tui thầm nghĩ không biết sau này tui có thể làm được như má không nữa, má tui thật vĩ đại đó…<br />
Giờ mỗi lần zề thăm nhà, thăm má, lại thấy má bận chiếc áo đó, nó đã cũ và giãn ra nhiều rồi nhưng má vẫn khen nó đẹp, tui biết má bận nó không chỉ vì nó đẹp mà còn vì đó là quà của tui tặng má, ui tui thương má quá…Tôi ước cho thời gian ngừng trôi chỉ 1 chút thôi cũng được để tôi có thêm thời gian bên cạnh má, nhìn má hạnh phúc, lòng con đây cũng vui thay…<br />
Má ơi ở mãi bên con má nhé</p>
<p>Nhuận Thảo</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: nguyetminh</title>
		<link>http://gdptductam.com/tin-noi-bo/chuong-trinh-vang-trang-me.html/comment-page-1#comment-170</link>
		<dc:creator>nguyetminh</dc:creator>
		<pubDate>Tue, 25 Aug 2009 09:23:57 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://gdptductam.com/?p=845#comment-170</guid>
		<description>Cảm niệm về Ba…
… lúc nào nhìn ba cũng nghiêm nghị, ba chẳng bao giờ đùa giỡn với tôi, và rất ít khi nói chuyện với tôi, nên đối với tôi ông là một người ba khó tính và lạnh lùng. Mãi cho đến khi tôi lớn hơn một chút không biết có phải lúc đó tôi suy nghĩ chín chắn hơn hay là tôi đã quen với việc đó nữa, ba cũng đã bắt đầu nói chuyện với tôi, ba còn chọc tôi nữa chứ. Lúc đó tôi ngạc nhiên lắm tôi không nghĩ là ông biết đùa đó, cứ mỗi lần ông đi công tác xa về lại mua quà cho chị em tôi, ông làm tôi cảm động lắm tôi thích được ba quan tâm như zậy, ba kể cho tôi nghe những câu chuyện của tôi lúc nhỏ, không ngờ ông lại nhớ những chuyện đó, có những chuyện tôi đã quên tự lúc nào rồi
Với ba, tôi lúc nào cũng đáng lo vì tui nhỏ con sức khỏe lại không được tốt, năm tôi học 12 nhìn tôi học mà ba lo lắng lắm, ba sợ tôi học một mình buồn nên ba thường thức đọc sách cùng tôi, tôi nhớ có đêm đang học tôi nhìn qua thấy ba ngủ gục trên ghế dựa nhìn ba sao lúc nầy tôi thấy yêu mến vô cùng tui phải giả bộ mệt và muốn đi ngủ để ba có thể đi ngủ sớm, những lúc như thế này ông lại làm tôi nhớ đến chuyện ngày còn nhỏ, ba thương và quan tâm đến tôi biết chừng nào vậy mà đã có lúc tôi tưởng ba lạnh lùng và nghiêm khắc lắm chớ, vậy là cũng đến lúc tôi phải đi học xa nhà, trong suốt khoảng thời gian đầy những khó khăn và bỡ ngỡ này ba đã luôn ở bên tôi động viên cho tôi, với tôi như vầy là hạnh phúc nhất rồi. Má tôi thì luôn thương yêu tôi quan tâm và chăm sóc những cái nhỏ nhặt còn ba lại là chỗ dựa tinh thần vững chắc của tôi, giờ ngồi đây ngẫm nghĩ lại tôi thấy mình thật hạnh phúc vì còn có ba có má bên đời để được quan tâm chăm sóc…
Giờ mỗi lần zề thăm nhà ba lại kêu con nhỗ tóc bạc cho ba, nhìn đầu ba đã lất phất những cộng tóc bạc, nhiều lắm, ngồi nhổ tóc cho ba mà tôi thấy lòng thật buồn, ba ơi ba đã già như vầy rồi sao ba vậy mà con vẫn chưa làm được gì cho ba hết, con lại phải làm bộ thêm một lần nữa, giả bộ không tìm ra tóc bạc để ba không biết rằng mình đã già, để ba còn mãi bên chúng con...
không biết tới khi nào ba mới được biết những dòng chữ này tuy nó chỉ vọn vẻn vài dòng chữ không thể nói hết được tình cảm mà con giành cho ba nhưng nó có thể phần nào nói lên được những suy nghĩ trong con về một người ba mà con luôn ngưỡng mộ. ba mãi tồn tại bên đời con...

Nhuận Thảo</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Cảm niệm về Ba…<br />
… lúc nào nhìn ba cũng nghiêm nghị, ba chẳng bao giờ đùa giỡn với tôi, và rất ít khi nói chuyện với tôi, nên đối với tôi ông là một người ba khó tính và lạnh lùng. Mãi cho đến khi tôi lớn hơn một chút không biết có phải lúc đó tôi suy nghĩ chín chắn hơn hay là tôi đã quen với việc đó nữa, ba cũng đã bắt đầu nói chuyện với tôi, ba còn chọc tôi nữa chứ. Lúc đó tôi ngạc nhiên lắm tôi không nghĩ là ông biết đùa đó, cứ mỗi lần ông đi công tác xa về lại mua quà cho chị em tôi, ông làm tôi cảm động lắm tôi thích được ba quan tâm như zậy, ba kể cho tôi nghe những câu chuyện của tôi lúc nhỏ, không ngờ ông lại nhớ những chuyện đó, có những chuyện tôi đã quên tự lúc nào rồi<br />
Với ba, tôi lúc nào cũng đáng lo vì tui nhỏ con sức khỏe lại không được tốt, năm tôi học 12 nhìn tôi học mà ba lo lắng lắm, ba sợ tôi học một mình buồn nên ba thường thức đọc sách cùng tôi, tôi nhớ có đêm đang học tôi nhìn qua thấy ba ngủ gục trên ghế dựa nhìn ba sao lúc nầy tôi thấy yêu mến vô cùng tui phải giả bộ mệt và muốn đi ngủ để ba có thể đi ngủ sớm, những lúc như thế này ông lại làm tôi nhớ đến chuyện ngày còn nhỏ, ba thương và quan tâm đến tôi biết chừng nào vậy mà đã có lúc tôi tưởng ba lạnh lùng và nghiêm khắc lắm chớ, vậy là cũng đến lúc tôi phải đi học xa nhà, trong suốt khoảng thời gian đầy những khó khăn và bỡ ngỡ này ba đã luôn ở bên tôi động viên cho tôi, với tôi như vầy là hạnh phúc nhất rồi. Má tôi thì luôn thương yêu tôi quan tâm và chăm sóc những cái nhỏ nhặt còn ba lại là chỗ dựa tinh thần vững chắc của tôi, giờ ngồi đây ngẫm nghĩ lại tôi thấy mình thật hạnh phúc vì còn có ba có má bên đời để được quan tâm chăm sóc…<br />
Giờ mỗi lần zề thăm nhà ba lại kêu con nhỗ tóc bạc cho ba, nhìn đầu ba đã lất phất những cộng tóc bạc, nhiều lắm, ngồi nhổ tóc cho ba mà tôi thấy lòng thật buồn, ba ơi ba đã già như vầy rồi sao ba vậy mà con vẫn chưa làm được gì cho ba hết, con lại phải làm bộ thêm một lần nữa, giả bộ không tìm ra tóc bạc để ba không biết rằng mình đã già, để ba còn mãi bên chúng con&#8230;<br />
không biết tới khi nào ba mới được biết những dòng chữ này tuy nó chỉ vọn vẻn vài dòng chữ không thể nói hết được tình cảm mà con giành cho ba nhưng nó có thể phần nào nói lên được những suy nghĩ trong con về một người ba mà con luôn ngưỡng mộ. ba mãi tồn tại bên đời con&#8230;</p>
<p>Nhuận Thảo</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: con của ba</title>
		<link>http://gdptductam.com/tin-noi-bo/chuong-trinh-vang-trang-me.html/comment-page-1#comment-169</link>
		<dc:creator>con của ba</dc:creator>
		<pubDate>Mon, 24 Aug 2009 06:11:12 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://gdptductam.com/?p=845#comment-169</guid>
		<description>&lt;strong&gt;Cảm nhận của con trai về cha&lt;/strong&gt;

Ngày của cha không phải một ngày để chúng ta tặng cha những món quà được gói gém cẩn thận, và cũng không phải một ngày để lăng xăng chạy về gặp gỡ dăm ba câu trò chuyện rồi mất hút.
Bao biến cố của cuộc đời làm sao xoay chuyển được tình cha dành cho con. Không quản khó “mang nặng, đẻ đau” như mẹ nhưng với mỗi người cha, đó là hạnh phúc nói lên trên ánh mắt khi tuổi đời không còn trẻ.
Tôi biết bờ vai của người đàn ông luôn ấm áp, vững chãi để có thể là điểm tựa của vợ con, nhưng cũng là đòn gánh nặng cho gia đình với mối lo cơm áo gạo tiền.
Tôi vẫn biết trên khóe mắt cha có một đường dài của nước mắt đã bào mòn đi phần da thịt theo năm tháng. Dãi nắng dầm mưa trong từng chuyến xe chở con đi học, dẫu không nói được bằng lời nhưng trong từng vòng eo con ôm là chan chứa những hạnh phúc khi còn có cha bên cạnh.
Tôi biết bàn tay cha có những vết chai sần làm lụng, cũng là bàn tay cha chặt roi đe nẹt khi bài kiểm tra năm điểm con lén giấu đi mất.
Tôi nhận ra mái tóc cha bạc đi nhiều sau những lần mong ngóng con về trong dịp lễ tết. Đó là những mưa nắng của thời tiết, những khắc nghiệt của thời gian ghi dấu lại như đánh thức con giữa những bộn bề cuộc sống đang diễn ra quanh mình. Thương tổn của thời gian hằn trên người cha đã làm những đứa con khi về thăm cha không khỏi nghẹn ngào xúc động. Mới đây nhìn cha đã già đến thế sao?
Người ta vẫn nói con trai thường khó bày tỏ cảm xúc hơn con gái, nhưng tôi biết đâu đó giữa hàng triệu người con vẫn đau đáu trong lòng mong muốn được tri ân và tỏ lòng cho những người cha thầm lặng đồng hành theo từng bước đường con đi.
 
Có người con trai Việt Nam từng sang Hàn Quốc lao động không may mắn bị chặt đứt bàn tay, đến khi có một nhóm bạn trẻ muốn báo tin về gia đình thì anh nhẹ nhàng nói: “Tôi không sợ thân thể mình bị đau, nhưng sợ nếu cha tôi thấy sẽ rất đau đớn cho một phần máu thịt của mình bị tổn thương!”.
 
Tôi từng nghe một câu nói rất dễ thương của một học trò lớp 1 khi cô giáo hỏi:
- Sau này em muốn làm gì?
- Dạ thưa cô, em muốn trở thành cha. Cậu bé nhanh nhảu đáp.
- Sao em lại muốn làm cha? Cô giáo ngạc nhiên hỏi.
Cậu học trò lúng túng nhưng trả lời kính cẩn:
- Dạ thưa cô, vì cha em rất giỏi!
 
Câu chuyện của cậu học trò làm tôi suy nghĩ về tất cả những gì cha đã hình thành nhân cách trong tôi. Đó là những đức tính suốt đời tôi vẫn mang theo. Cha dạy làm con trai phải rèn luyện tâm cho vững, trí cho sáng, dũng bên mình. Đó là khi cha đón nhận hạnh phúc từ một người con trai đã trưởng thành đứng dậy.
Sau này lớn lên chẳng có mấy dịp được cạnh cha để ôm chặt eo bụng cha và nhắm tịt mắt giữa cơn gió mát, tôi thèm một tiếng gọi “Cha ơi!” rồi chợt chảy nước mắt vỡ òa. Lại một ngày của cha sắp qua đi, cha tôi lại già thêm một tuổi. Một tuổi là một mùa xuân, tôi biết chắc hẳn cha sẽ không biết sự tồn tại của ngày lễ này… Nhưng với mỗi phận làm con, đó là một ngày lễ tri ân sâu sắc từ trái tim con trai này. Những dòng chữ ít ỏi chưa xong nhưng sống mũi con đã cay xè rồi, cha ơi!</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Cảm nhận của con trai về cha</strong></p>
<p>Ngày của cha không phải một ngày để chúng ta tặng cha những món quà được gói gém cẩn thận, và cũng không phải một ngày để lăng xăng chạy về gặp gỡ dăm ba câu trò chuyện rồi mất hút.<br />
Bao biến cố của cuộc đời làm sao xoay chuyển được tình cha dành cho con. Không quản khó “mang nặng, đẻ đau” như mẹ nhưng với mỗi người cha, đó là hạnh phúc nói lên trên ánh mắt khi tuổi đời không còn trẻ.<br />
Tôi biết bờ vai của người đàn ông luôn ấm áp, vững chãi để có thể là điểm tựa của vợ con, nhưng cũng là đòn gánh nặng cho gia đình với mối lo cơm áo gạo tiền.<br />
Tôi vẫn biết trên khóe mắt cha có một đường dài của nước mắt đã bào mòn đi phần da thịt theo năm tháng. Dãi nắng dầm mưa trong từng chuyến xe chở con đi học, dẫu không nói được bằng lời nhưng trong từng vòng eo con ôm là chan chứa những hạnh phúc khi còn có cha bên cạnh.<br />
Tôi biết bàn tay cha có những vết chai sần làm lụng, cũng là bàn tay cha chặt roi đe nẹt khi bài kiểm tra năm điểm con lén giấu đi mất.<br />
Tôi nhận ra mái tóc cha bạc đi nhiều sau những lần mong ngóng con về trong dịp lễ tết. Đó là những mưa nắng của thời tiết, những khắc nghiệt của thời gian ghi dấu lại như đánh thức con giữa những bộn bề cuộc sống đang diễn ra quanh mình. Thương tổn của thời gian hằn trên người cha đã làm những đứa con khi về thăm cha không khỏi nghẹn ngào xúc động. Mới đây nhìn cha đã già đến thế sao?<br />
Người ta vẫn nói con trai thường khó bày tỏ cảm xúc hơn con gái, nhưng tôi biết đâu đó giữa hàng triệu người con vẫn đau đáu trong lòng mong muốn được tri ân và tỏ lòng cho những người cha thầm lặng đồng hành theo từng bước đường con đi.<br />
 <br />
Có người con trai Việt Nam từng sang Hàn Quốc lao động không may mắn bị chặt đứt bàn tay, đến khi có một nhóm bạn trẻ muốn báo tin về gia đình thì anh nhẹ nhàng nói: “Tôi không sợ thân thể mình bị đau, nhưng sợ nếu cha tôi thấy sẽ rất đau đớn cho một phần máu thịt của mình bị tổn thương!”.<br />
 <br />
Tôi từng nghe một câu nói rất dễ thương của một học trò lớp 1 khi cô giáo hỏi:<br />
- Sau này em muốn làm gì?<br />
- Dạ thưa cô, em muốn trở thành cha. Cậu bé nhanh nhảu đáp.<br />
- Sao em lại muốn làm cha? Cô giáo ngạc nhiên hỏi.<br />
Cậu học trò lúng túng nhưng trả lời kính cẩn:<br />
- Dạ thưa cô, vì cha em rất giỏi!<br />
 <br />
Câu chuyện của cậu học trò làm tôi suy nghĩ về tất cả những gì cha đã hình thành nhân cách trong tôi. Đó là những đức tính suốt đời tôi vẫn mang theo. Cha dạy làm con trai phải rèn luyện tâm cho vững, trí cho sáng, dũng bên mình. Đó là khi cha đón nhận hạnh phúc từ một người con trai đã trưởng thành đứng dậy.<br />
Sau này lớn lên chẳng có mấy dịp được cạnh cha để ôm chặt eo bụng cha và nhắm tịt mắt giữa cơn gió mát, tôi thèm một tiếng gọi “Cha ơi!” rồi chợt chảy nước mắt vỡ òa. Lại một ngày của cha sắp qua đi, cha tôi lại già thêm một tuổi. Một tuổi là một mùa xuân, tôi biết chắc hẳn cha sẽ không biết sự tồn tại của ngày lễ này… Nhưng với mỗi phận làm con, đó là một ngày lễ tri ân sâu sắc từ trái tim con trai này. Những dòng chữ ít ỏi chưa xong nhưng sống mũi con đã cay xè rồi, cha ơi!</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: một đs</title>
		<link>http://gdptductam.com/tin-noi-bo/chuong-trinh-vang-trang-me.html/comment-page-1#comment-168</link>
		<dc:creator>một đs</dc:creator>
		<pubDate>Mon, 24 Aug 2009 05:35:53 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://gdptductam.com/?p=845#comment-168</guid>
		<description>Tôi là một người khô khan, không phải là không có cảm xúc, mà là không biết nên viết ra thế nào, đặt bút để viết ra những suy nghĩ của mình, tôi thấy có gì đó ngượng ngượng nên thôi. lần này, tôi tính thôi, nhưng chương trình Vầng Trăng Mẹ do BHT nhà mình tổ chức, ý nghĩ vậy mà tôi không có dòng cảm xúc nào cũng thấy mình thiếu xót... Thôi thì tôi lấy một bài mà tôi thích nhất, coi như đó là dòng tâm sự của tôi đối với mẹ tôi, người thương yêu tôi nhất, mong các anh chị hoạn hỷ nhé... Nhân đây tôi củng xin yêu cầu bài hát đó là Mẹ tôi của nhạc sỹ Quốc An:
Mẹ Tôi
Sáng tác: &lt;a href=&quot;http://www.vietnhim.com/viewartist/122/Quoc-An.html&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Quốc An&lt;/a&gt;
&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;
Mưa về trên khi phố khuya sao não nề. 
Thân mẹ tôi đã ướt đầm vì đường dài. 
Thương mẹ tôi hy sinh suốt cả cuộc đời. 
Mong là tôi luôn ấm êm 
có những niềm vui mẹ muốn sẻ chia cùng tôi. 
Khi tương lai tôi thật tươi sáng. 
Tháng năm dần trôi dành sức sống của mẹ tôi 
Để mình tôi thương khóc cho người. 

Khi ra đi mẹ mang nỗi đau trong lòng. 
Me còn đầy những hoài mong. 
mong cho con hạnh phúc suốt cuộc đời. 
Tình mẹ hiền vẫn còn đây. 
Còn lại gì khi đã xa con rồi, còn lại gi ơi mẹ yêu! 
Tình mẹ hiền cao quý nhất trên đời 
- niềm tự hào suốt đời con .
Xin cám ơn các anh chị đã tạo một chương trình thật ý nghĩa này, chúc tất cả một mùa Vu Lan an lành và trọn vẹn...</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Tôi là một người khô khan, không phải là không có cảm xúc, mà là không biết nên viết ra thế nào, đặt bút để viết ra những suy nghĩ của mình, tôi thấy có gì đó ngượng ngượng nên thôi. lần này, tôi tính thôi, nhưng chương trình Vầng Trăng Mẹ do BHT nhà mình tổ chức, ý nghĩ vậy mà tôi không có dòng cảm xúc nào cũng thấy mình thiếu xót&#8230; Thôi thì tôi lấy một bài mà tôi thích nhất, coi như đó là dòng tâm sự của tôi đối với mẹ tôi, người thương yêu tôi nhất, mong các anh chị hoạn hỷ nhé&#8230; Nhân đây tôi củng xin yêu cầu bài hát đó là Mẹ tôi của nhạc sỹ Quốc An:<br />
Mẹ Tôi<br />
Sáng tác: <a href="http://www.vietnhim.com/viewartist/122/Quoc-An.html" rel="nofollow">Quốc An</a><br />
<strong></strong><br />
Mưa về trên khi phố khuya sao não nề. <br />
Thân mẹ tôi đã ướt đầm vì đường dài. <br />
Thương mẹ tôi hy sinh suốt cả cuộc đời. <br />
Mong là tôi luôn ấm êm <br />
có những niềm vui mẹ muốn sẻ chia cùng tôi. <br />
Khi tương lai tôi thật tươi sáng. <br />
Tháng năm dần trôi dành sức sống của mẹ tôi <br />
Để mình tôi thương khóc cho người. </p>
<p>Khi ra đi mẹ mang nỗi đau trong lòng. <br />
Me còn đầy những hoài mong. <br />
mong cho con hạnh phúc suốt cuộc đời. <br />
Tình mẹ hiền vẫn còn đây. <br />
Còn lại gì khi đã xa con rồi, còn lại gi ơi mẹ yêu! <br />
Tình mẹ hiền cao quý nhất trên đời <br />
- niềm tự hào suốt đời con .<br />
Xin cám ơn các anh chị đã tạo một chương trình thật ý nghĩa này, chúc tất cả một mùa Vu Lan an lành và trọn vẹn&#8230;</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: một đs</title>
		<link>http://gdptductam.com/tin-noi-bo/chuong-trinh-vang-trang-me.html/comment-page-1#comment-162</link>
		<dc:creator>một đs</dc:creator>
		<pubDate>Mon, 24 Aug 2009 05:28:49 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://gdptductam.com/?p=845#comment-162</guid>
		<description>Con yêu mẹ!
 














Con yêu mẹ vì mẹ đã mang nặng đẻ đau để sinh ra con trên cõi đời này. Không những chỉ 9 tháng 10 ngày, mà cả cuộc đời mẹ luôn gánh phần cơ cực để con có được hình hài khỏe mạnh.
 
 
Con yêu mẹ vì trong những lúc con ốm nặng, mẹ đã túc trực bên con, lo lắng cho con đến sụt ký. Mẹ đút cho con từng viên thuốc, muỗng cháo, muỗng cơm. Khi con than thuốc đắng, mẹ dỗ dành bằng việc cho con một cây kẹo thơm lừng.
 
Con yêu mẹ vì mẹ là lá chắn vĩ đại, che chở con trước những xô bồ trong cuộc sống này. Khi con bị bạn bè ăn hiếp, mẹ bênh vực. Khi con sợ những chuyện viển vông, mẹ an ủi, dỗ dành, giải thích cho con hiểu để thôi không sợ nữa.
 
Con yêu mẹ vì dù có đói khổ, mẹ vẫn bảo rằng no để con ngon miệng, no bụng. Dù có lạnh, mẹ vẫn bảo rằng không vì con cần ấm để ngủ ngon trong cái mùa đông cứa da cứa thịt. Dù có buồn, mẹ vẫn bảo rằng vui vì sợ con lo lắng, phân tâm trong trong cuộc sống.
 
Con yêu mẹ, vì ánh mắt mẹ nhìn con dịu dàng nồng ấm hơn cả vầng trăng sáng đêm rằm. Con hạnh phúc vô cùng vì được tắm mình trong đôi mắt mẹ. Và dẫu con có đi bất cứ nơi đâu trên trái đất này, ánh mắt ấy vẫn dõi theo từng bước chân con.
 
Con yêu mẹ vì mỗi khi con bước chân đi xa, mẹ lại nhắc nhở: “Không có mẹ bên cạnh, con phải tự biết chăm sóc bản thân. Khi giao tiếp thì một câu nhịn chín câu lành, với mọi người phải kính trên nhường dưới… nghe con”.
 
Con yêu mẹ vì những lần con vấp ngã, mẹ là người duy nhất đỡ con lên, tiếp cho con sức mạnh trên quãng đường chông gai, khúc khuỷu phía trước. Và nhờ có sự nâng đỡ của mẹ, con đã tự tin hơn để khám phá, vượt qua những trở ngại trong cuộc sống mà đi đến đích thành công.
 
Con yêu mẹ vì chỉ có mẹ là người dang rộng vòng tay chờ đón ngày con trở về trong lặng lẽ buồn phiền. Và khi ấy, con biết rằng cuộc đời con đã không phải như ngày hôm nay nếu lời dạy bảo của mẹ hôm nào thật sự con lưu tâm.
 
Con yêu mẹ vì mẹ là “kho tàng sách vô giá” đã dạy con nhiều điều hay lẽ phải. Là “con đường” dẫn con đến những chân trời mới, khám phá nhiều điều kỳ thú. Là “bài đồng dao” mà con vẫn in sâu trong ký ức tuổi thơ, mãi mãi sẽ không quên…
 
Tấm lòng của mẹ là biển cả bao la đối với con, và con hiểu rằng không có ai thương con hơn mẹ. Ôi, mẹ kính yêu của con. Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này và vì mẹ chính là mẹ của con.
 Sưu Tầm</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Con yêu mẹ!<br />
 </p>
<p>Con yêu mẹ vì mẹ đã mang nặng đẻ đau để sinh ra con trên cõi đời này. Không những chỉ 9 tháng 10 ngày, mà cả cuộc đời mẹ luôn gánh phần cơ cực để con có được hình hài khỏe mạnh.<br />
 <br />
 <br />
Con yêu mẹ vì trong những lúc con ốm nặng, mẹ đã túc trực bên con, lo lắng cho con đến sụt ký. Mẹ đút cho con từng viên thuốc, muỗng cháo, muỗng cơm. Khi con than thuốc đắng, mẹ dỗ dành bằng việc cho con một cây kẹo thơm lừng.<br />
 <br />
Con yêu mẹ vì mẹ là lá chắn vĩ đại, che chở con trước những xô bồ trong cuộc sống này. Khi con bị bạn bè ăn hiếp, mẹ bênh vực. Khi con sợ những chuyện viển vông, mẹ an ủi, dỗ dành, giải thích cho con hiểu để thôi không sợ nữa.<br />
 <br />
Con yêu mẹ vì dù có đói khổ, mẹ vẫn bảo rằng no để con ngon miệng, no bụng. Dù có lạnh, mẹ vẫn bảo rằng không vì con cần ấm để ngủ ngon trong cái mùa đông cứa da cứa thịt. Dù có buồn, mẹ vẫn bảo rằng vui vì sợ con lo lắng, phân tâm trong trong cuộc sống.<br />
 <br />
Con yêu mẹ, vì ánh mắt mẹ nhìn con dịu dàng nồng ấm hơn cả vầng trăng sáng đêm rằm. Con hạnh phúc vô cùng vì được tắm mình trong đôi mắt mẹ. Và dẫu con có đi bất cứ nơi đâu trên trái đất này, ánh mắt ấy vẫn dõi theo từng bước chân con.<br />
 <br />
Con yêu mẹ vì mỗi khi con bước chân đi xa, mẹ lại nhắc nhở: “Không có mẹ bên cạnh, con phải tự biết chăm sóc bản thân. Khi giao tiếp thì một câu nhịn chín câu lành, với mọi người phải kính trên nhường dưới… nghe con”.<br />
 <br />
Con yêu mẹ vì những lần con vấp ngã, mẹ là người duy nhất đỡ con lên, tiếp cho con sức mạnh trên quãng đường chông gai, khúc khuỷu phía trước. Và nhờ có sự nâng đỡ của mẹ, con đã tự tin hơn để khám phá, vượt qua những trở ngại trong cuộc sống mà đi đến đích thành công.<br />
 <br />
Con yêu mẹ vì chỉ có mẹ là người dang rộng vòng tay chờ đón ngày con trở về trong lặng lẽ buồn phiền. Và khi ấy, con biết rằng cuộc đời con đã không phải như ngày hôm nay nếu lời dạy bảo của mẹ hôm nào thật sự con lưu tâm.<br />
 <br />
Con yêu mẹ vì mẹ là “kho tàng sách vô giá” đã dạy con nhiều điều hay lẽ phải. Là “con đường” dẫn con đến những chân trời mới, khám phá nhiều điều kỳ thú. Là “bài đồng dao” mà con vẫn in sâu trong ký ức tuổi thơ, mãi mãi sẽ không quên…<br />
 <br />
Tấm lòng của mẹ là biển cả bao la đối với con, và con hiểu rằng không có ai thương con hơn mẹ. Ôi, mẹ kính yêu của con. Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này và vì mẹ chính là mẹ của con.<br />
 Sưu Tầm</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: tran nguyen</title>
		<link>http://gdptductam.com/tin-noi-bo/chuong-trinh-vang-trang-me.html/comment-page-1#comment-164</link>
		<dc:creator>tran nguyen</dc:creator>
		<pubDate>Mon, 24 Aug 2009 05:24:43 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://gdptductam.com/?p=845#comment-164</guid>
		<description>&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:center;text-indent:.5in&quot; align=&quot;center&quot;&gt; &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:center;text-indent:.5in&quot; align=&quot;center&quot;&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align: center; text-indent: .5in;&quot; align=&quot;center&quot;&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align: center; text-indent: .5in;&quot; align=&quot;center&quot;&gt;&lt;strong style=&quot;mso-bidi-font-weight: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10.0pt; font-family: &quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;&quot;&gt;CON CỦA BA ME&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align: justify; text-indent: .5in;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10.0pt; font-family: &quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;&quot;&gt;Tôi sinh ra trong một gia đình đông anh em. Khi tôi còn nhỏ, gia đình làm nghề nông, bán rau trong những buổi chợ chiều và trồng hoa vào mùa tết. Các anh của tôi vừa đi học vừa phụ giúp công việc đồng áng trong gia đình. Có lẽ lúc đó còn nhỏ nên tôi chỉ là một phụ tá chạy lăng xăng với mọi ngưòi. Và thế là ngày tháng trôi qua anh em chúng tôi lớn lên bên cây cuốc, gánh rau, sự thương yêu của ba mẹ. Giờ đây ai cũng đã trưởng thành, các anh chị đã đi làm, có gia đình, chị em chúng tôi thì đi học. Những nỗi nhọc nhằn cũng đã trôi dần theo năm tháng trên đôi vai của ba mẹ tôi, nhưng mái tóc điểm bạc, nếp nhăn hằn trên trán ngày càng hiện rõ ghi dấu những ngày đã qua. Vậy mà, chúng tôi vẫn chưa có gì để đền đáp công ơn sâu dày ấy, nhưng tôi biết rằng món quà lớn nhất, mang nhiều hạnh phúc nhất đối với ba mẹ chính là niềm vui, sự sung túc, thành đạt của chúng tôi. Cảm ơn ba mẹ, chúng con cảm ơn thật nhiều, những đứa con trẻ này vẫn chưa bao giờ nói lên lời yêu thương với bậc sinh thành của mình. Nhưng từ trong sâu thẳm trái tim chúng con vẫn luôn nói rằng: “ chúng con thương ba mẹ nhiều lắm, hai người mãi mãi là chổ dựa vững chắc trên bước đường vào đời của chúng con” và nhiều… nhiều điều nữa ba mẹ ạ. Tôi luôn tự hào về gia đình của mình về ba mẹ, các anh chị những người luôn dõi theo tôi mỗi khi tôi bước đi. Mùa Vu lan cũng đã về chúc cả nhà một mùa an vui, chúc mọi người xung quanh tôi hạnh phúc sum họp bên gia đình. Hãy tận hưởng sự ngọt ngào, ấm áp khi những đoá hồng vẫn cài trên ngực. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align: justify; text-indent: .5in;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10.0pt; font-family: &quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;&quot;&gt;“ Rồi một ngày nào đó anh về, nhìn mẹ yêu nhìn thật lâu rồi nói nói với mẹ rằng: mẹ ơi, mẹ ơi , mẹ có biết không ? biết gì, biết là con thương mẹ không”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;margin-left: 3.5in; text-align: justify; text-indent: .5in;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10.0pt; font-family: &quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;&quot;&gt;Moonflower.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p> </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:center;text-indent:.5in" align="center"> </p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:center;text-indent:.5in" align="center">
<p class="MsoNormal" style="text-align: center; text-indent: .5in;" align="center">
<p class="MsoNormal" style="text-align: center; text-indent: .5in;" align="center"><strong style="mso-bidi-font-weight: normal;"><span style="font-size: 10.0pt; font-family: &quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;">CON CỦA BA ME</span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in;"><span style="font-size: 10.0pt; font-family: &quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;">Tôi sinh ra trong một gia đình đông anh em. Khi tôi còn nhỏ, gia đình làm nghề nông, bán rau trong những buổi chợ chiều và trồng hoa vào mùa tết. Các anh của tôi vừa đi học vừa phụ giúp công việc đồng áng trong gia đình. Có lẽ lúc đó còn nhỏ nên tôi chỉ là một phụ tá chạy lăng xăng với mọi ngưòi. Và thế là ngày tháng trôi qua anh em chúng tôi lớn lên bên cây cuốc, gánh rau, sự thương yêu của ba mẹ. Giờ đây ai cũng đã trưởng thành, các anh chị đã đi làm, có gia đình, chị em chúng tôi thì đi học. Những nỗi nhọc nhằn cũng đã trôi dần theo năm tháng trên đôi vai của ba mẹ tôi, nhưng mái tóc điểm bạc, nếp nhăn hằn trên trán ngày càng hiện rõ ghi dấu những ngày đã qua. Vậy mà, chúng tôi vẫn chưa có gì để đền đáp công ơn sâu dày ấy, nhưng tôi biết rằng món quà lớn nhất, mang nhiều hạnh phúc nhất đối với ba mẹ chính là niềm vui, sự sung túc, thành đạt của chúng tôi. Cảm ơn ba mẹ, chúng con cảm ơn thật nhiều, những đứa con trẻ này vẫn chưa bao giờ nói lên lời yêu thương với bậc sinh thành của mình. Nhưng từ trong sâu thẳm trái tim chúng con vẫn luôn nói rằng: “ chúng con thương ba mẹ nhiều lắm, hai người mãi mãi là chổ dựa vững chắc trên bước đường vào đời của chúng con” và nhiều… nhiều điều nữa ba mẹ ạ. Tôi luôn tự hào về gia đình của mình về ba mẹ, các anh chị những người luôn dõi theo tôi mỗi khi tôi bước đi. Mùa Vu lan cũng đã về chúc cả nhà một mùa an vui, chúc mọi người xung quanh tôi hạnh phúc sum họp bên gia đình. Hãy tận hưởng sự ngọt ngào, ấm áp khi những đoá hồng vẫn cài trên ngực. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in;"><span style="font-size: 10.0pt; font-family: &quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;">“ Rồi một ngày nào đó anh về, nhìn mẹ yêu nhìn thật lâu rồi nói nói với mẹ rằng: mẹ ơi, mẹ ơi , mẹ có biết không ? biết gì, biết là con thương mẹ không”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-left: 3.5in; text-align: justify; text-indent: .5in;"><span style="font-size: 10.0pt; font-family: &quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;">Moonflower.</span></p>
<p> </p>
<p> </p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: tran nguyen</title>
		<link>http://gdptductam.com/tin-noi-bo/chuong-trinh-vang-trang-me.html/comment-page-1#comment-163</link>
		<dc:creator>tran nguyen</dc:creator>
		<pubDate>Mon, 24 Aug 2009 05:23:37 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://gdptductam.com/?p=845#comment-163</guid>
		<description>&lt;p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;MẸ CỦA CON&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Ngày tháng vẫn cứ trôi&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Mẹ tôi càng thêm yếu&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Vì lo cho đàn con&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Mẹ thức khuya dạy sớm&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Không ngại chi nắng mưa&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Mẹ nuôi con khôn lớn&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Mẹ ơi!mẹ có biết&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Con yêu mẹ nhiều lắm&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Những lúc con không ngoan&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Mẹ đành con đâu lắm&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Nhưng con nào có hay&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Lòng mẹ đâu hơn thế&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Những lúc con ốm đâu&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Mẹ ân cần lo lắng&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Từng miếng ăn giấc ngủ&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Nay con đã lớn khôn&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Nguyện cố gắng học hành&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Nhân dịp lễ Vu Lan&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Con kính chúc sức khỏe&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Mẹ sống đời với con&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;NGUYÊN NHÃ&lt;/p&gt;
&lt;/p&gt;</description>
		<content:encoded><![CDATA[</p>
<p class="MsoNormal">MẸ CỦA CON</p>
<p class="MsoNormal">Ngày tháng vẫn cứ trôi</p>
<p class="MsoNormal">Mẹ tôi càng thêm yếu</p>
<p class="MsoNormal">Vì lo cho đàn con</p>
<p class="MsoNormal">Mẹ thức khuya dạy sớm</p>
<p class="MsoNormal">Không ngại chi nắng mưa</p>
<p class="MsoNormal">Mẹ nuôi con khôn lớn</p>
<p class="MsoNormal">Mẹ ơi!mẹ có biết</p>
<p class="MsoNormal">Con yêu mẹ nhiều lắm</p>
<p class="MsoNormal">Những lúc con không ngoan</p>
<p class="MsoNormal">Mẹ đành con đâu lắm</p>
<p class="MsoNormal">Nhưng con nào có hay</p>
<p class="MsoNormal">Lòng mẹ đâu hơn thế</p>
<p class="MsoNormal">Những lúc con ốm đâu</p>
<p class="MsoNormal">Mẹ ân cần lo lắng</p>
<p class="MsoNormal">Từng miếng ăn giấc ngủ</p>
<p class="MsoNormal">Nay con đã lớn khôn</p>
<p class="MsoNormal">Nguyện cố gắng học hành</p>
<p class="MsoNormal">Nhân dịp lễ Vu Lan</p>
<p class="MsoNormal">Con kính chúc sức khỏe</p>
<p class="MsoNormal">Mẹ sống đời với con</p>
<p class="MsoNormal">NGUYÊN NHÃ</p>
]]></content:encoded>
	</item>
</channel>
</rss>
