Con biết bây giờ ba má chờ …
Comment posted on Chương Trình VẦNG TRĂNG MẸ by kimsunri
Con biết bây giờ ba má chờ tin con,
khi thấy ve sầu kêu hè trên những cành phượng vĩ.
Hồi tết con hẹn hè sang con sẽ về,
nay hè sang độ nữa mùa
mà con vẫn chưa báo tin ngày về.
ôi nhớ năm nào thuở trời yên vui
nghe pháo thiệp hồng rộn ràng trước ngõ
đám lướt về làng tưng bừng xóm nhỏ
trông kìa anh chị mặt cùng mừng vui
Còn đàn em thơ ríu ra ríu rít.
Nếu con không về chắc nhà mình bùn lắm
Mái nhà than yêu khôngcòn cô bé
Ngày ngày đùa vui cùng đàn em nhỏ
Cãi nhau chí chóe đau long ba má
Nhưng vui sao những ngày bên nhau
Cùng sẽ chia kỷ niệm ngọt bùi.
Lúc còn bên nhau thì hok trân trọng
Giờ đây xa cách mới tiếc nuối ngày xưa, ngày xưa ấy.
Căn nhà thiếu bong một người thương yêu
Đàn trẻ thơ ngây chờ mong phút giây
Chị mình đem về cho gói quà nhỏ
Quà mừng sinh nhật muộn nhưng vui
Ước gì được nhận trong ngày vui đó
Nhưng thật là không thể nào có được
Vì chị giờ đây học tận xa xôi
Mỗi năm chỉ về có một lần vào mùa xuân hay mùa hè.
Con biết bâygiờ ba má chờ mong
Nhưng nếu con về thì bài dang dỡ
Con quyết tâm học hành thành tài
Sau này giúp ba má lo cho đàn em
Không thể chỉ vì khó khăn như thế
Mà bỏ đi hoài bảo phải không.
Có lẽ con là đứa con bất hiếu
Nhưng ba má ơi con giờ rất bùn.
Mỗi lần nghe bài nhạc của Quang Lê
Bài nhạc : Xuân này con không về
Là nước mắt con lại rơi
Lòng con bồn chồn không dứt
Chỉ bít buồn cùng thời gian trôi
Ngồi nghe giọt mưa rơi ngoài cửa
Con thấy thương ba má giờ này lam lũ
Lo cho đàn con học hành đỗ đạt.
Ba má giờ ngoài năm mươi
Ai cũng phải nể phục hai cụ sinh thành
Chỉ bằng bàn tay trắng
Nuôi đàn con 4 đứa thành tài
Chỉ tiếc có một điều giản dị
Đã không chăm sóc chị gái xấu số
Đã ra đi vào năm mười tuổi
Tình thương còn lại dồn hết vào tụi con.
Mái tóc bạc phơ má không them nhuộm
Mỗi khi có đám cưới người thân
Má nói nhuộm làm chi cũng lại bạc thôi
Ba thì răng không ăn được thịt dai nữa rồi
Những cái răng cũng dần dần ra đi
Mang theo nỗi niềm ăn uống
Ba má giờ đây bệnh tật trái mùa
Ba vết thương chiến tranh tái phát
Má thì căn bệnh sỏi thận làm mưa làm gió
Mỗi khi trở gió là con lo, lo ba má một cỗi ai lo.
Anh hai gọi điện nhắc nhở
Ra đường nhớ mang khẩu trang nha em
Anh nghe nói là dịch cúm H1N1 đang hành hình
Nghe thấy lo cô em gái nhỏ
Giữa xứ xa không ai chăm sóc
Lo em không chăm sóc sức khỏe cho mình
Lại học hành thâu đêm suốt sang.
Uhm em bít rồi mà anh hai
Em mừng cho anh chị hai
Vừa sinh quý tử, Gia Dương.
Gia Bảo giờ lên mẫu giáo
Tuyết Cầm thì chớp nháy lớp mầm
Chắc là anh chị sẽ khổ thêm
Một niềm vui cùng với nỗi long.
Thôi thì cứ cố gắng chứ bít sao
Khi nào em gái lớn thì sẽ giúp anh chị mà.
Gia đình vui vẻ ngày nào
Bây giờ mỗi đứa một nơi
Đứa học thành phố xa xôi, Sài Gòn
Đứa học thành phố gần gần, Cần Thơ
Chỉ còn ba má tuổi già, một mình côi cút
Những đêm lạnh bùn, nhớ thương con nhỏ ở xa
Không ai chăm sóc, chở che, vui bùn.
Tui yêu ba má, gia đình than thương.
Mong sao cho gia đình tui lun lun vui vẻ hạnh phúc.
Ngàn lần mong ước khi ngôi sao băng vụt qua.
Nhưng hè này con không về được ba má giữ gìn sức khỏe.
Xuân này con hứa con sẽ về, không như bài hát “Xuân này con không về – Quang Lê”.
một người bạn của ksr
Recent comments by kimsunri
- Mời tham dự SN Đoàn Nam PT
chúc cho ĐOÀN NAM PT ngày càng vững mạnh hơn - Mừng Sinh Nhật ACE trong tháng 9
HAPPY BỈTHDAY
powered by SEO Super Comments






Phản hồi (21)
13-08-2009 lúc 21:48
Chao anh chi em,
Toi nay van chua thay co tin nhan va yeu cau nao trong thung CT TLMN Vang Trang Me 3 ca. Chi con vai ngay tu gio den CN thoi day nhe. Nhac nho moi nguoi chung ta cung chung tay thuc hien chuong trinh cho y nghia va hoan man nghe. Cam on moi nguoi, chuc mot buoi toi vui ve.
BHT Duc Tam
17-08-2009 lúc 14:53
Mẹ ơi con nghe nè!
Ly hả con, sao chưa về hả con, không nhớ nhà hả, (giọng mẹ nói sao mà nghe buồn quá)
Mẹ ơi mai con thi nên chưa về được
Cả nhà ai cũng về con ở lại đó một mình buồn k con
Không sao đâu mẹ
Cúp máy xong lòng buồn rười rượi nói không sao nhưng thật sự con cũng buồn lắm, muốn về thăm mẹ lắm, giờ được về thì …. Ước gì giờ con được ngồi cạnh mẹ…. mẹ ơi con nhớ mẹ quá nhưng sao lúc nãy mẹ gọi con vẫn không nói lên được là con nhớ mẹ, nhớ vô cùng. Mẹ ơi …con ..yêu.. mẹ….
Rồi một chiều nào đó anh về nhìn Mẹ yêu, nhìn thật lâu
Rồi nói, nói với Mẹ rằng “Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ có biết hay không ?”
-Biết gì ? “Biết là, biết là con thương Mẹ không ?”
18-08-2009 lúc 02:05
Con biết bây giờ ba má chờ tin con,
khi thấy ve sầu kêu hè trên những cành phượng vĩ.
Hồi tết con hẹn hè sang con sẽ về,
nay hè sang độ nữa mùa
mà con vẫn chưa báo tin ngày về.
ôi nhớ năm nào thuở trời yên vui
nghe pháo thiệp hồng rộn ràng trước ngõ
đám lướt về làng tưng bừng xóm nhỏ
trông kìa anh chị mặt cùng mừng vui
Còn đàn em thơ ríu ra ríu rít.
Nếu con không về chắc nhà mình bùn lắm
Mái nhà than yêu khôngcòn cô bé
Ngày ngày đùa vui cùng đàn em nhỏ
Cãi nhau chí chóe đau long ba má
Nhưng vui sao những ngày bên nhau
Cùng sẽ chia kỷ niệm ngọt bùi.
Lúc còn bên nhau thì hok trân trọng
Giờ đây xa cách mới tiếc nuối ngày xưa, ngày xưa ấy.
Căn nhà thiếu bong một người thương yêu
Đàn trẻ thơ ngây chờ mong phút giây
Chị mình đem về cho gói quà nhỏ
Quà mừng sinh nhật muộn nhưng vui
Ước gì được nhận trong ngày vui đó
Nhưng thật là không thể nào có được
Vì chị giờ đây học tận xa xôi
Mỗi năm chỉ về có một lần vào mùa xuân hay mùa hè.
Con biết bâygiờ ba má chờ mong
Nhưng nếu con về thì bài dang dỡ
Con quyết tâm học hành thành tài
Sau này giúp ba má lo cho đàn em
Không thể chỉ vì khó khăn như thế
Mà bỏ đi hoài bảo phải không.
Có lẽ con là đứa con bất hiếu
Nhưng ba má ơi con giờ rất bùn.
Mỗi lần nghe bài nhạc của Quang Lê
Bài nhạc : Xuân này con không về
Là nước mắt con lại rơi
Lòng con bồn chồn không dứt
Chỉ bít buồn cùng thời gian trôi
Ngồi nghe giọt mưa rơi ngoài cửa
Con thấy thương ba má giờ này lam lũ
Lo cho đàn con học hành đỗ đạt.
Ba má giờ ngoài năm mươi
Ai cũng phải nể phục hai cụ sinh thành
Chỉ bằng bàn tay trắng
Nuôi đàn con 4 đứa thành tài
Chỉ tiếc có một điều giản dị
Đã không chăm sóc chị gái xấu số
Đã ra đi vào năm mười tuổi
Tình thương còn lại dồn hết vào tụi con.
Mái tóc bạc phơ má không them nhuộm
Mỗi khi có đám cưới người thân
Má nói nhuộm làm chi cũng lại bạc thôi
Ba thì răng không ăn được thịt dai nữa rồi
Những cái răng cũng dần dần ra đi
Mang theo nỗi niềm ăn uống
Ba má giờ đây bệnh tật trái mùa
Ba vết thương chiến tranh tái phát
Má thì căn bệnh sỏi thận làm mưa làm gió
Mỗi khi trở gió là con lo, lo ba má một cỗi ai lo.
Anh hai gọi điện nhắc nhở
Ra đường nhớ mang khẩu trang nha em
Anh nghe nói là dịch cúm H1N1 đang hành hình
Nghe thấy lo cô em gái nhỏ
Giữa xứ xa không ai chăm sóc
Lo em không chăm sóc sức khỏe cho mình
Lại học hành thâu đêm suốt sang.
Uhm em bít rồi mà anh hai
Em mừng cho anh chị hai
Vừa sinh quý tử, Gia Dương.
Gia Bảo giờ lên mẫu giáo
Tuyết Cầm thì chớp nháy lớp mầm
Chắc là anh chị sẽ khổ thêm
Một niềm vui cùng với nỗi long.
Thôi thì cứ cố gắng chứ bít sao
Khi nào em gái lớn thì sẽ giúp anh chị mà.
Gia đình vui vẻ ngày nào
Bây giờ mỗi đứa một nơi
Đứa học thành phố xa xôi, Sài Gòn
Đứa học thành phố gần gần, Cần Thơ
Chỉ còn ba má tuổi già, một mình côi cút
Những đêm lạnh bùn, nhớ thương con nhỏ ở xa
Không ai chăm sóc, chở che, vui bùn.
Tui yêu ba má, gia đình than thương.
Mong sao cho gia đình tui lun lun vui vẻ hạnh phúc.
Ngàn lần mong ước khi ngôi sao băng vụt qua.
Nhưng hè này con không về được ba má giữ gìn sức khỏe.
Xuân này con hứa con sẽ về, không như bài hát “Xuân này con không về – Quang Lê”.
một người bạn của ksr
21-08-2009 lúc 08:11
Năm xưa tôi còn bé
Mẹ tôi đã qua đời
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi
Quanh tôi ai cũng khóc
Yên lặng tôi sầu thôi
Mặc dầu nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rôi
Thưở nhỏ tôi không tin
Người thân yêu sẽ mất
Hôm ấy tôi sũng sờ
Và nghi ngờ trời đất
Từ nay tôi hết thấy
Trên trán mẹ hôn con
Những khi tui phải đòn
Đâu lòng mẹ la lại
Kià nhà ai bên cạnh
Mẹ con vỗ về nhau
Tim mẹ tôi không thấy
Lúc buồn biết trốn đâu
Hoàn hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi biết tôi mất mẹ
Là mất cả bầu trời
Stầm
21-08-2009 lúc 19:24
Ba má ơi biết nói gì hơn đây khi mùa vu lan đã về? con thật sự không biết phải bắt đầu từ đâu nữa,dạo này anh em con làm cho ba má buồn nhiều quá. Ngày anh em con về nhà nghỉ hè ba con nói: tổ cha bây tao có con mà như không, bây vô sài gòn học ỏ nhà trơ trọi mình tao với má mày, một năm tụi bây ở với tao tính ra chỉ được có 1 tháng vậy mà hè về bây cũng lo đi sớm, suốt ngày bây chỉ biết tới bạn bè bây. Ba má ơi, con biết những lúc anh em con xa nhà đi học chắc là ở nhà ba má lo lắng cho tụi con lắm. vậy mà con cứ vô tư không một lần nhận ra rằng ba má đã già yếu nhiều. Con xin thay mặt mấy anh em xin lỗi ba má nhiều lắm. Vu lan đã về từ đây con xin cầu nguyện cho ba má được bình an vui khỏe sống với tụi con được lâu hơn. Từ đây con nhất định sẽ gọi điên về cho ba má nhiều hơn và con sẽ mạnh dạn nói rằng con yêu ba má nhiều lắm.
đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha
Nước biển mênh mông không đông đây tình mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha…
22-08-2009 lúc 22:14
Ngày vu lan đến, con bâng khuâng nghĩ đến bóng hình bố trong buổi chiều mưa năm đó. những hạt mưa nhẹ lắm, vương trên tóc, trên vai bố, con thấy đó nhưng chỉ lặng nhìn, thấy đắng trên môi những câu không thể nói. trái tim đau một nhịp, bố đã già theo thời gian.
Cho thời gian quay lại, đồng hồ đong đưa, 5h chiều, quận hai của con bình yên hơn nhiều nơi khác, con hay nghĩ “chỉ cách có cây cầu sài gòn mà khác biệt ghê, sài gòn sao mà xô bồ quá bố nhỉ? bố của con lẻ loi biết bao trong chiều mưa, chiếc áo chiến bạc màu và cái quần không thể cũ hơn, bố mặc cái quần mấy lần con trêu “mòn đũn quần”, nhưng vẫn theo bố, con đoán chắc cũng hơn 5 năm rồi bố nhỉ?
Chiều mưa, hôm cuối cùng bố ở đây, bố chờ con học xong, con nói dối bố đấy, con chỉ tham gia chương trình nhảy cho CLB thôi, thế mà con bắt bố chờ. ra đên nơi, bố cũng ướt gần hết mái đầu, thấy con, bố đứng lên vẫy tay, bố nói thương lắm, con nghe mà chạnh lòng ” bố chờ mày lâu quá, mưa “nại” to, bố kiếm cái quán ngồi đỡ, ăn hết hai quả vịt “nộn” rồi đấy, mày ăn với bố “nuôn” nhá?!” con buồn khủng khiếp, con đang làm gì với bố thế này, con xin lỗi bố, xin lỗi bố nhiều lắm.
rồi bố về, con làm gì có xe để đưa bố ra bến, bố bảo “thôi, mày vào học đi, bố bắt xe ôm được rồi, bố về. ráng học nhá, con gái, nhớ giữ gìn đấy. không được sa ngã nhá con”. một câu nói như bao lần bố vẫn nói với con, thế mà lần đó con hoen mi. mà bố biết rồi đó, con chẳng thể hiện mình yếu đuối bao giờ mà. con hơi nghẹn giọng chút xíu ” bố về cẩn thận nha, lên xe nhớ gọi điện cho con đấy!”
bố lên xe, cái xe chở bố đi với cái túi xách cũ mèm, bố ôm chặt nó như những người mới lên thành phố – đầy sợ hãi, bố đi trong chiều mưa – một chiều mưa buồn, làm con rưng rưng nước mắt, đứa như con, bố biết không ?! đã không khóc từ ngày kinh hoàng và đau đớn đó – nước mắt nhạt nhòa trong mưa.
con không tập nữa, con bỏ về ngay sau đó, cơn mưa như chia bớt cho con những dằn vặt về mình, hình bóng bố trong mưa làm con đau đến mức quăn lòng. con dặn lòng hãy cố gắng thật nhiều, vì con và vì cả bố nữa. con là con gái rượu của bố mà. bố biết không? con yêu bố nhiều lắm, nhiều hơn những giọt nước mắt con đã khóc và cả biểu hiện của con. bố biết không? con không nói không phải vì con không nói mà con chỉ không biết nói như thế có hay hơn việc làm thiết thực của mình hay không? bố chờ câu trả lời của con nhá.
24-08-2009 lúc 12:16
VU LAN CHO MẸ
Thấm thoắt một mùa Vu Lan nữa đã lại đến, chưa bao giờ nó có cảm giác về một ngày Vu Lan như thế. Bất chợt nó suy nghĩ, ngày báo hiếu ư? Vậy mà chưa một lần nó mảy may để ý đến…
Đã từ lâu lắm rồi, nó sống cách biệt với gia đình. Có lẽ nó chỉ cảm thấy vui khi được sống bên bạn bè, thầy cô, với những gì mà nó thích, với việc học tập và những phong trào của trường, của lớp. Mỗi sáng nó đi học, đến tối mịt mới về, chẳng qua là vì nó chuẩn bị thi đại học nên nó được làm những gì nó muốn, không một sự gò bó, không lời rầy la, và như thế, nó quen dần với cảm giác một mình, một mình làm tất cả mọi viêc, và nó hài lòng với sự “tự lập” của mình!
Khi nhận giấy báo thi đậu đại học, nó hăm hở vui sướng biết mấy! Trong lòng chỉ mong sao cho mau đến ngày rời xa nơi căn nhà buồn tẻ, đi tìm một cuộc sống mới. Nó không chút để ý đến rằng mẹ cũng đã hạnh phúc như thế nào, đã hi vọng biết bao nhiêu, nhưng tất cả đều nằm trong thầm lặng, chỉ biết nhìn theo con mà trong lòng thấy thật ấm áp, và mẹ cũng đã quen như thế, vì nó!
Cuộc sống mới, không hề như nó đã từng ước mơ, bao nhiêu khó khăn mà nó phải tự bước qua, đôi lúc nó mới lại nhớ về gia đình, tràn đầy chút tiếc nuối, nhớ thương, và nó khóc, khóc khi nghe tiếng mẹ trong điện thoại: Con đang làm gì đó? Có gì buồn không?, nó khóc cho đến lúc cảm thấy mình không còn khóc được nữa, và nó chìm vào giấc ngủ sâu, trong yên bình khi đã nghe giọng nói của mẹ!
Mùa Vu Lan năm nay, nó được đi sinh hoạt trong gia đình phật tử, nó tự cảm thấy rằng mình phải làm một cái gì đó, cùng các anh các chị.Nó đã có cảm nhận sâu sắc hơn, về tình yêu thương của mẹ, về đạo hiếu của một đứa con trong gia đình. Nó bất chợt suy nghĩ về những ngày mà nó đã phí hoài trong mái ấm thân thương của nó! Nhưng nó biết, tình yêu thương ấy là vô bờ vô bến, cho dù nó có không còn giống như cô bé của ngày xưa thì bao giờ, nơi quê nhà, trong căn nhà nhỏ bé ấy vẫn luôn có điểm tựa yêu thương vững vàng nhất cho cuộc đời của mình! Nó cảm thấy càng thêm dũng cảm cho những bước đi phía trước, bao khó khăn, bao chông gai!
Và giờ đây, nó lại có thêm một gia đình mới, với bao anh chị em, như người thân, như cha mẹ! Hạnh phúc nào hơn được như thế? Vu Lan này, nó sẽ cất cao lên bài hát “Bông hồng cài áo”, vì nó cảm thấy mình luôn là người hạnh phúc, có bao nhiêu người yêu thương, luôn trong theo và theo sát những bước đi của nó!
“Một bông hồng cho anh, một bông hồng cho em, và một bông hồng cho những ai đang còn mẹ để lòng vui sướng thêm…” . Ớ nhà, mẹ hãy nghe con hát, mẹ nhé!
(Một bài viết gửi cho Nguyệt San từ rất lâu của một Đoàn Sinh Đức Tâm)
24-08-2009 lúc 12:17
MỪNG VU LAN
Mừng ngày đại hiêú Vu Lan
Người người phật tử hân hoan đón chào
Thay lời muốn nói đẹp sao
Hoa hồng cài áo tâm thành kính dâng
Cầu xin chư phật vạn lần
Từ bi gia hộ song thân sống đời
Công cha nghĩa mẹ ngất trời
Anh em hoà thuận trọn đời kính yêu
MINH HIẾU
24-08-2009 lúc 12:19
Đây là các bài viết của các ace gửi về cho BBT của Nguyệt San, Admin vô tình có lưu lại, gửi lên cho BBT chương trình Vầng Trăng mẹ luôn nhé…
24-08-2009 lúc 12:21
MẸ
Bóng tối lại buông xuống
Khi con vừa ngũ say
Nhưng con nào có hay
Mẹ con đây vẫn thức
Thoa thức cả năm canh
Canh chừng đứa con nhỏ
Ngày cứ thế trôi đi
Hôm nay con đã lớn
Biết tự lo cho mình
Vào một ngày bình minh
Con bước đến bên mẹ
Mẹ ơi ngày này là
Ngày vía Đức đại hiếu
Mục Kiền Liên bồ tát
Là ngày Vu Lan bồn
Con tặng Mẹ món quà
Mẹ mỉm cười khẻ nói
Con của Mẹ thật ngoan
Gắng nhớ lời Mẹ dạy
“Hãy khéo sống chánh hạnh
Chớ sống theo tà hạnh
Người chánh hạnh hưởng lạc
Cả đời này đời sau”
Con cuối đầu vâng dạ
Nguyện nhớ mãi không quên
Con từ nay sẽ hứa
Sẽ mai theo đạo Phật
Báo hiếu đến song thần
Theo gương từ hiếu hạnh
Mục Kiền Liên bồ tát
Và con đây nguyện hứa
Làm việc tốt việc lành
Thắp sáng niềm hi vọng
Đến mọi người quanh con
Mẹ ơi! Con đã hứa
Nhất định con sẽ làm
Làm cho mẹ vui lòng
Mẹ yêu quí của con!
NGUYÊN ĐỨC
24-08-2009 lúc 12:22
MỪNG TUỔI BA MẸ
Chiều thu nhạt nắng tơ sương
Cho con ray rức vấn vương nỗi lòng
Ân tình cha mẹ hòai mong
Con nào có biết…! phụ lòng mẹ cha.
Thời gian in bóng chiều tà
Giựt mình đứng lại đã xa nẽo về
Cuộc đời con cứ mãi mê
Nặng vai cha mẹ bộn bề lo toan
Vô thường gắn bóng đa đoan
Thương con! vất vả héo mòn tuổi xuân.
Chiều thu hạt nắng bâng khuâng
Cho con đứng lặng bên sân nắng chiều
Thương cha thương mẹ bao nhiêu!
Chúng con kính gởi bấy nhiêu nguyện cầu.
Vu Lan tháng bảy mưa ngâu
Nhân ngày báo hiếu ơn sâu nghĩa đầy
Thành tâm con trẻ chấp tay
Nguyện cầu cha mẹ tháng ngày thảnh thơi
Cuối xin chư Phật độ đời
Cha mẹ sức khỏe, rạng ngời niềm vui!
Các con!
24-08-2009 lúc 12:23
MẸ CỦA CON
Ngày tháng vẫn cứ trôi
Mẹ tôi càng thêm yếu
Vì lo cho đàn con
Mẹ thức khuya dạy sớm
Không ngại chi nắng mưa
Mẹ nuôi con khôn lớn
Mẹ ơi!mẹ có biết
Con yêu mẹ nhiều lắm
Những lúc con không ngoan
Mẹ đành con đâu lắm
Nhưng con nào có hay
Lòng mẹ đâu hơn thế
Những lúc con ốm đâu
Mẹ ân cần lo lắng
Từng miếng ăn giấc ngủ
Nay con đã lớn khôn
Nguyện cố gắng học hành
Nhân dịp lễ Vu Lan
Con kính chúc sức khỏe
Mẹ sống đời với con
NGUYÊN NHÃ
24-08-2009 lúc 12:24
CON CỦA BA ME
Tôi sinh ra trong một gia đình đông anh em. Khi tôi còn nhỏ, gia đình làm nghề nông, bán rau trong những buổi chợ chiều và trồng hoa vào mùa tết. Các anh của tôi vừa đi học vừa phụ giúp công việc đồng áng trong gia đình. Có lẽ lúc đó còn nhỏ nên tôi chỉ là một phụ tá chạy lăng xăng với mọi ngưòi. Và thế là ngày tháng trôi qua anh em chúng tôi lớn lên bên cây cuốc, gánh rau, sự thương yêu của ba mẹ. Giờ đây ai cũng đã trưởng thành, các anh chị đã đi làm, có gia đình, chị em chúng tôi thì đi học. Những nỗi nhọc nhằn cũng đã trôi dần theo năm tháng trên đôi vai của ba mẹ tôi, nhưng mái tóc điểm bạc, nếp nhăn hằn trên trán ngày càng hiện rõ ghi dấu những ngày đã qua. Vậy mà, chúng tôi vẫn chưa có gì để đền đáp công ơn sâu dày ấy, nhưng tôi biết rằng món quà lớn nhất, mang nhiều hạnh phúc nhất đối với ba mẹ chính là niềm vui, sự sung túc, thành đạt của chúng tôi. Cảm ơn ba mẹ, chúng con cảm ơn thật nhiều, những đứa con trẻ này vẫn chưa bao giờ nói lên lời yêu thương với bậc sinh thành của mình. Nhưng từ trong sâu thẳm trái tim chúng con vẫn luôn nói rằng: “ chúng con thương ba mẹ nhiều lắm, hai người mãi mãi là chổ dựa vững chắc trên bước đường vào đời của chúng con” và nhiều… nhiều điều nữa ba mẹ ạ. Tôi luôn tự hào về gia đình của mình về ba mẹ, các anh chị những người luôn dõi theo tôi mỗi khi tôi bước đi. Mùa Vu lan cũng đã về chúc cả nhà một mùa an vui, chúc mọi người xung quanh tôi hạnh phúc sum họp bên gia đình. Hãy tận hưởng sự ngọt ngào, ấm áp khi những đoá hồng vẫn cài trên ngực.
“ Rồi một ngày nào đó anh về, nhìn mẹ yêu nhìn thật lâu rồi nói nói với mẹ rằng: mẹ ơi, mẹ ơi , mẹ có biết không ? biết gì, biết là con thương mẹ không”.
Moonflower.
24-08-2009 lúc 12:28
Con yêu mẹ!
Con yêu mẹ vì mẹ đã mang nặng đẻ đau để sinh ra con trên cõi đời này. Không những chỉ 9 tháng 10 ngày, mà cả cuộc đời mẹ luôn gánh phần cơ cực để con có được hình hài khỏe mạnh.
Con yêu mẹ vì trong những lúc con ốm nặng, mẹ đã túc trực bên con, lo lắng cho con đến sụt ký. Mẹ đút cho con từng viên thuốc, muỗng cháo, muỗng cơm. Khi con than thuốc đắng, mẹ dỗ dành bằng việc cho con một cây kẹo thơm lừng.
Con yêu mẹ vì mẹ là lá chắn vĩ đại, che chở con trước những xô bồ trong cuộc sống này. Khi con bị bạn bè ăn hiếp, mẹ bênh vực. Khi con sợ những chuyện viển vông, mẹ an ủi, dỗ dành, giải thích cho con hiểu để thôi không sợ nữa.
Con yêu mẹ vì dù có đói khổ, mẹ vẫn bảo rằng no để con ngon miệng, no bụng. Dù có lạnh, mẹ vẫn bảo rằng không vì con cần ấm để ngủ ngon trong cái mùa đông cứa da cứa thịt. Dù có buồn, mẹ vẫn bảo rằng vui vì sợ con lo lắng, phân tâm trong trong cuộc sống.
Con yêu mẹ, vì ánh mắt mẹ nhìn con dịu dàng nồng ấm hơn cả vầng trăng sáng đêm rằm. Con hạnh phúc vô cùng vì được tắm mình trong đôi mắt mẹ. Và dẫu con có đi bất cứ nơi đâu trên trái đất này, ánh mắt ấy vẫn dõi theo từng bước chân con.
Con yêu mẹ vì mỗi khi con bước chân đi xa, mẹ lại nhắc nhở: “Không có mẹ bên cạnh, con phải tự biết chăm sóc bản thân. Khi giao tiếp thì một câu nhịn chín câu lành, với mọi người phải kính trên nhường dưới… nghe con”.
Con yêu mẹ vì những lần con vấp ngã, mẹ là người duy nhất đỡ con lên, tiếp cho con sức mạnh trên quãng đường chông gai, khúc khuỷu phía trước. Và nhờ có sự nâng đỡ của mẹ, con đã tự tin hơn để khám phá, vượt qua những trở ngại trong cuộc sống mà đi đến đích thành công.
Con yêu mẹ vì chỉ có mẹ là người dang rộng vòng tay chờ đón ngày con trở về trong lặng lẽ buồn phiền. Và khi ấy, con biết rằng cuộc đời con đã không phải như ngày hôm nay nếu lời dạy bảo của mẹ hôm nào thật sự con lưu tâm.
Con yêu mẹ vì mẹ là “kho tàng sách vô giá” đã dạy con nhiều điều hay lẽ phải. Là “con đường” dẫn con đến những chân trời mới, khám phá nhiều điều kỳ thú. Là “bài đồng dao” mà con vẫn in sâu trong ký ức tuổi thơ, mãi mãi sẽ không quên…
Tấm lòng của mẹ là biển cả bao la đối với con, và con hiểu rằng không có ai thương con hơn mẹ. Ôi, mẹ kính yêu của con. Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này và vì mẹ chính là mẹ của con.
Sưu Tầm
24-08-2009 lúc 12:35
Tôi là một người khô khan, không phải là không có cảm xúc, mà là không biết nên viết ra thế nào, đặt bút để viết ra những suy nghĩ của mình, tôi thấy có gì đó ngượng ngượng nên thôi. lần này, tôi tính thôi, nhưng chương trình Vầng Trăng Mẹ do BHT nhà mình tổ chức, ý nghĩ vậy mà tôi không có dòng cảm xúc nào cũng thấy mình thiếu xót… Thôi thì tôi lấy một bài mà tôi thích nhất, coi như đó là dòng tâm sự của tôi đối với mẹ tôi, người thương yêu tôi nhất, mong các anh chị hoạn hỷ nhé… Nhân đây tôi củng xin yêu cầu bài hát đó là Mẹ tôi của nhạc sỹ Quốc An:
Mẹ Tôi
Sáng tác: Quốc An
Mưa về trên khi phố khuya sao não nề.
Thân mẹ tôi đã ướt đầm vì đường dài.
Thương mẹ tôi hy sinh suốt cả cuộc đời.
Mong là tôi luôn ấm êm
có những niềm vui mẹ muốn sẻ chia cùng tôi.
Khi tương lai tôi thật tươi sáng.
Tháng năm dần trôi dành sức sống của mẹ tôi
Để mình tôi thương khóc cho người.
Khi ra đi mẹ mang nỗi đau trong lòng.
Me còn đầy những hoài mong.
mong cho con hạnh phúc suốt cuộc đời.
Tình mẹ hiền vẫn còn đây.
Còn lại gì khi đã xa con rồi, còn lại gi ơi mẹ yêu!
Tình mẹ hiền cao quý nhất trên đời
- niềm tự hào suốt đời con .
Xin cám ơn các anh chị đã tạo một chương trình thật ý nghĩa này, chúc tất cả một mùa Vu Lan an lành và trọn vẹn…
24-08-2009 lúc 13:11
Cảm nhận của con trai về cha
Ngày của cha không phải một ngày để chúng ta tặng cha những món quà được gói gém cẩn thận, và cũng không phải một ngày để lăng xăng chạy về gặp gỡ dăm ba câu trò chuyện rồi mất hút.
Bao biến cố của cuộc đời làm sao xoay chuyển được tình cha dành cho con. Không quản khó “mang nặng, đẻ đau” như mẹ nhưng với mỗi người cha, đó là hạnh phúc nói lên trên ánh mắt khi tuổi đời không còn trẻ.
Tôi biết bờ vai của người đàn ông luôn ấm áp, vững chãi để có thể là điểm tựa của vợ con, nhưng cũng là đòn gánh nặng cho gia đình với mối lo cơm áo gạo tiền.
Tôi vẫn biết trên khóe mắt cha có một đường dài của nước mắt đã bào mòn đi phần da thịt theo năm tháng. Dãi nắng dầm mưa trong từng chuyến xe chở con đi học, dẫu không nói được bằng lời nhưng trong từng vòng eo con ôm là chan chứa những hạnh phúc khi còn có cha bên cạnh.
Tôi biết bàn tay cha có những vết chai sần làm lụng, cũng là bàn tay cha chặt roi đe nẹt khi bài kiểm tra năm điểm con lén giấu đi mất.
Tôi nhận ra mái tóc cha bạc đi nhiều sau những lần mong ngóng con về trong dịp lễ tết. Đó là những mưa nắng của thời tiết, những khắc nghiệt của thời gian ghi dấu lại như đánh thức con giữa những bộn bề cuộc sống đang diễn ra quanh mình. Thương tổn của thời gian hằn trên người cha đã làm những đứa con khi về thăm cha không khỏi nghẹn ngào xúc động. Mới đây nhìn cha đã già đến thế sao?
Người ta vẫn nói con trai thường khó bày tỏ cảm xúc hơn con gái, nhưng tôi biết đâu đó giữa hàng triệu người con vẫn đau đáu trong lòng mong muốn được tri ân và tỏ lòng cho những người cha thầm lặng đồng hành theo từng bước đường con đi.
Có người con trai Việt Nam từng sang Hàn Quốc lao động không may mắn bị chặt đứt bàn tay, đến khi có một nhóm bạn trẻ muốn báo tin về gia đình thì anh nhẹ nhàng nói: “Tôi không sợ thân thể mình bị đau, nhưng sợ nếu cha tôi thấy sẽ rất đau đớn cho một phần máu thịt của mình bị tổn thương!”.
Tôi từng nghe một câu nói rất dễ thương của một học trò lớp 1 khi cô giáo hỏi:
- Sau này em muốn làm gì?
- Dạ thưa cô, em muốn trở thành cha. Cậu bé nhanh nhảu đáp.
- Sao em lại muốn làm cha? Cô giáo ngạc nhiên hỏi.
Cậu học trò lúng túng nhưng trả lời kính cẩn:
- Dạ thưa cô, vì cha em rất giỏi!
Câu chuyện của cậu học trò làm tôi suy nghĩ về tất cả những gì cha đã hình thành nhân cách trong tôi. Đó là những đức tính suốt đời tôi vẫn mang theo. Cha dạy làm con trai phải rèn luyện tâm cho vững, trí cho sáng, dũng bên mình. Đó là khi cha đón nhận hạnh phúc từ một người con trai đã trưởng thành đứng dậy.
Sau này lớn lên chẳng có mấy dịp được cạnh cha để ôm chặt eo bụng cha và nhắm tịt mắt giữa cơn gió mát, tôi thèm một tiếng gọi “Cha ơi!” rồi chợt chảy nước mắt vỡ òa. Lại một ngày của cha sắp qua đi, cha tôi lại già thêm một tuổi. Một tuổi là một mùa xuân, tôi biết chắc hẳn cha sẽ không biết sự tồn tại của ngày lễ này… Nhưng với mỗi phận làm con, đó là một ngày lễ tri ân sâu sắc từ trái tim con trai này. Những dòng chữ ít ỏi chưa xong nhưng sống mũi con đã cay xè rồi, cha ơi!
25-08-2009 lúc 16:23
Cảm niệm về Ba…
… lúc nào nhìn ba cũng nghiêm nghị, ba chẳng bao giờ đùa giỡn với tôi, và rất ít khi nói chuyện với tôi, nên đối với tôi ông là một người ba khó tính và lạnh lùng. Mãi cho đến khi tôi lớn hơn một chút không biết có phải lúc đó tôi suy nghĩ chín chắn hơn hay là tôi đã quen với việc đó nữa, ba cũng đã bắt đầu nói chuyện với tôi, ba còn chọc tôi nữa chứ. Lúc đó tôi ngạc nhiên lắm tôi không nghĩ là ông biết đùa đó, cứ mỗi lần ông đi công tác xa về lại mua quà cho chị em tôi, ông làm tôi cảm động lắm tôi thích được ba quan tâm như zậy, ba kể cho tôi nghe những câu chuyện của tôi lúc nhỏ, không ngờ ông lại nhớ những chuyện đó, có những chuyện tôi đã quên tự lúc nào rồi
Với ba, tôi lúc nào cũng đáng lo vì tui nhỏ con sức khỏe lại không được tốt, năm tôi học 12 nhìn tôi học mà ba lo lắng lắm, ba sợ tôi học một mình buồn nên ba thường thức đọc sách cùng tôi, tôi nhớ có đêm đang học tôi nhìn qua thấy ba ngủ gục trên ghế dựa nhìn ba sao lúc nầy tôi thấy yêu mến vô cùng tui phải giả bộ mệt và muốn đi ngủ để ba có thể đi ngủ sớm, những lúc như thế này ông lại làm tôi nhớ đến chuyện ngày còn nhỏ, ba thương và quan tâm đến tôi biết chừng nào vậy mà đã có lúc tôi tưởng ba lạnh lùng và nghiêm khắc lắm chớ, vậy là cũng đến lúc tôi phải đi học xa nhà, trong suốt khoảng thời gian đầy những khó khăn và bỡ ngỡ này ba đã luôn ở bên tôi động viên cho tôi, với tôi như vầy là hạnh phúc nhất rồi. Má tôi thì luôn thương yêu tôi quan tâm và chăm sóc những cái nhỏ nhặt còn ba lại là chỗ dựa tinh thần vững chắc của tôi, giờ ngồi đây ngẫm nghĩ lại tôi thấy mình thật hạnh phúc vì còn có ba có má bên đời để được quan tâm chăm sóc…
Giờ mỗi lần zề thăm nhà ba lại kêu con nhỗ tóc bạc cho ba, nhìn đầu ba đã lất phất những cộng tóc bạc, nhiều lắm, ngồi nhổ tóc cho ba mà tôi thấy lòng thật buồn, ba ơi ba đã già như vầy rồi sao ba vậy mà con vẫn chưa làm được gì cho ba hết, con lại phải làm bộ thêm một lần nữa, giả bộ không tìm ra tóc bạc để ba không biết rằng mình đã già, để ba còn mãi bên chúng con…
không biết tới khi nào ba mới được biết những dòng chữ này tuy nó chỉ vọn vẻn vài dòng chữ không thể nói hết được tình cảm mà con giành cho ba nhưng nó có thể phần nào nói lên được những suy nghĩ trong con về một người ba mà con luôn ngưỡng mộ. ba mãi tồn tại bên đời con…
Nhuận Thảo
25-08-2009 lúc 16:26
Cảm niệm về má…
Tui nhớ hồi còn nhỏ Má tui buôn bán còn ba tôi phải đi làm xa nhà, tối thứ 6 zề sáng thứ 2 lại đi sớm. Nhũng lúc ba đi làm xa nhà, 2 chị em tui được ngủ với má, tối nào cũng vậy 2 đứa cứ giành má cho được buộc lòng má phải nằm giữa 2 chúng tui, má mà quay sang hôn em tui 1 cái là tui nói “sao má hôn em mà má không hôn con” vậy là má phải hôn tui lại 1 cái cho huề, cả 2 chị em đều có chung một suy nghĩ đó. Má lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng thương cũng chiều 2 chị em tui, được ngủ với má tụi tui vui lắm
Tui còn một người anh học xa nhà, ngày 8/3 năm đó không biết ông anh tui nghĩ gì mà lại gửi quà qua đường bưu điện tặng cho má 1 cái áo làm má tui vui đến nỗi cầm món quà trong tay mà mắt má ươn ướt, gặp ai vô nhà má cũng đem ra khoe, thực sự thì nhìn cái áo anh tui gửi về cũng bình thường nhưng má tui quý nó lắm, cứ hễ đi đâu là má đều lấy ra bận, nhìn má, tui biết má hạnh phúc biết nhường nào, tui tự nhủ sau này đi học xa tui sẽ thường xuyên gửi quà về cho má, vì má tui có cái tật kì lắm cái gì cũng lo cho chồng cho con chẳng bao giờ nghĩ đến bản thân cả, mọi việc trong nhà đều một tay má lo hết tui thương má lắm
Vậy là cũng đến lúc tui đi học ở đất sài gòn. Tết năm đầu tiên lúc sắp được về quê má gửi tiền cho tui sắm đồ tết để bận, tui thương má nên lấy số tiền này đem mua quà cho cả nhà, tui mua cho ba, má mỗi người một cái áo, em tui 2 cái. Tuy năm nay tết về tui không có đồ mới để bận nhưng tui vui lắm. Vừa về tới nhà là tui lâý đồ ra khoe liền, tui tưởng má sẽ vui lắm chắc là má sẽ ôm tui và nói con má ngoan quá, nhưng ai ngờ tui bị má la cho 1 trận, nhưng tui không hối hận về việc tui làm vì nhìn má tui biết trong lòng má, má hạnh phúc lắm, sáng ngày hôm sau má lại dắt tui ra chợ sắm đồ tết thiệt cái tình má tui là vậy đó lúc nào cũng nghĩ cho người khác hết. thiệt là ngưỡng mộ má mà, tui thầm nghĩ không biết sau này tui có thể làm được như má không nữa, má tui thật vĩ đại đó…
Giờ mỗi lần zề thăm nhà, thăm má, lại thấy má bận chiếc áo đó, nó đã cũ và giãn ra nhiều rồi nhưng má vẫn khen nó đẹp, tui biết má bận nó không chỉ vì nó đẹp mà còn vì đó là quà của tui tặng má, ui tui thương má quá…Tôi ước cho thời gian ngừng trôi chỉ 1 chút thôi cũng được để tôi có thêm thời gian bên cạnh má, nhìn má hạnh phúc, lòng con đây cũng vui thay…
Má ơi ở mãi bên con má nhé
Nhuận Thảo
25-08-2009 lúc 18:14
VẦNG TRĂNG DUY NHẤT
Vu Lan báo hiếu đến rồi…
Ngại chi một câu nói
Tiếc chi một lời thơ
Mẹ yêu vẫn mong chờ
Tiếng con khờ ấm áp
Trăng kia chỉ có một
Mẹ hiền là duy nhất
Bạn ơi đừng mãi khước
Một mai mây che khuất
Vầng trăng biết đâu tìm
Tình yêu dẫu chất ngất
Lời yêu quá muộn màng.
[NguyenChau]
25-08-2009 lúc 18:20
MẶT TRỜI TRONG TIM
Sáng tỉnh giấc
Mặt trời đỏ ửng
Ánh nắng vàng ấm áp.
Đây này,
Cái ôm thật chặt,
Mỗi lúc tôi buồn
Đây này,
Cái xoa đầu,
Mỗi lúc tôi ngơ ngác hỏi những câu hỏi ngớ ngẩn.
Chiều chiều trên chiếc xe đạp dàn ngang,
Ba chở tôi đi thăm mảnh vườn quen thuộc.
Khoảng đất cỏ tranh mọc um tùm,
Ba nói,
Nó là để dành cho con.
Ba ơi,
Con sẽ trồng hướng dương nhé.
Ba cười, khẻ gật đầu…
Mảnh đất tháng sau sẽ rực sắc vàng.
Rồi một sớm mai thức dậy,
Lòng thổn thức,
Tôi tự hỏi…
Mặt trời đi đâu mất?
Gió khe khẻ,
Trong tim con đó,
Ửng hồng một vầng dương.
Tôi bàng hoàn…
Ánh sáng ấm áp đâu không thấy?
Gió thỏ thẻ,
Nơi mắt con, nắng vàng lóng lánh.
Ah…đây rồi!
Vầng dương duy nhất.
Trong tim con mãi còn chất ngất.
Chẳng bao giờ mờ phai!
[NguyenChau]
03-09-2009 lúc 15:59
Hạnh Phúc Nhỏ Nhoi.
Thật hạnh phúc biết nhường nào cho những ai vẫn còn được cài trên ngược áo chiếc hoa hồng đỏ thắm trong ngày Đại lễ Vu Lan. Một Niềm hạnh phúc mà ta không thể nào mua được với bất kỳ thứ quí gì trên thế gian này. Thưa Ba Mẹ, cứ thêm một mùa Vu Lan về là Chúng con lại có thêm một lần, được cài trên ngực áo mình chiếc hoa hồng đỏ thắm, đó là Niềm vui sướng nhất dành cho chúng con. Niềm vui của những đứa con vẫn còn được thừa hưởng những hạnh phúc từ Ba Mẹ mình. Hạnh Phúc ấy chúng con đã được nhận từ khi còn bé và cho đến nay, khi tất cả chúng con đều đã trưởng thành rồi nhưng vẫn còn được thừa hưởng những tình yêu thương đó từ Ba Mẹ.
Trong xã hội hiện nay, đa phần những tầng lớp thanh thiếu niên rất dễ bị ảnh hưởng bởi cách sống hiện đại, mọi người luôn quan niệm rằng: Sự thành danh trong cuộc sống mới là quan trọng nhất, có người thì cho rằng Vật chất là mới quan trọng và cũng có người cho rằng Tiền bạc sẽ là thứ giúp ta giải quyết được mọi thứ… ? Nhưng xin thưa rằng: Tất cả sẽ là con số “ 0 ” khi được đem so sánh với tình yêu thương, che chỡ của Cha Mẹ mình. Có đúng thế không các bạn? Có thể bên ngoài xã hội ta là một người cao quí và to lớn nhưng đối với Cha Mẹ, ta là một vật thể bé nhỏ trong muôn nghìn vũ trụ bao la. Trong văn chương,kinh sách mà chúng ta đã được học có biết bao nhiêu là ca từ để tán thán những công đức cao vời của Cha Mẹ và quả thật như vậy tình yêu thương thiêng liêng ấy không thể đem so sánh với bất kỳ thứ quí giá nào trên thế gian này được cả. Hiếu kính Cha Mẹ và quan tâm chăm sóc Cha Mẹ là một đức tính rất đẹp của truyền thống dân tộc Việt
Nam. Là một món quà tinh thần rất quý báu và đầy ý nghĩa mà các bậc tiền nhân đã truyền thừa lại cho lớp con cháu chúng ta. Phận làm con, chúng ta
không thể không có trách nhiệm. Ân tình của Cha Mẹ cao như Núi, rộng như Biển, là người con sao lại quên đi Ân Đức này chứ !!!. Một mùa Vu Lan nữa lại về với chúng ta trên khắp mọi nẻo đường quê hương đất nước. Hòa cùng niềm vui ấy, Kính Chúc những bậc Sinh Thành ở khắp muôn nơi được nhiều sức khỏe và nhiều niềm vui bên những người con hiếu thảo. Mong rằng trong một thoáng giây phút ngắn ngủi nào đó, các bạn tự hỏi rằng: “ Chúng ta có Hiếu Kính với Cha Mẹ không? Chúng ta đã làm được gì cho Cha Mẹ chưa? ”.
Minh Huệ
Trackbacks - Pingbacks (0)